Người đàn ông kia nghe vậy liền đứng thẳng dậy. Anh ta có thân hình cao lớn và rắn rỏi, mặt mày nghiêm nghị. Anh ta nhìn Bùi Dập Nam đang đứng bên lan can, thấy anh gật đầu thì mới lên tiếng “Vâng, thưa Thẩm thiếu gia.”
Toàn thân người đàn ông áo đen tên A Hựu này toát lên vẻ nguy hiểm, nếu ở đây có cổ võ giả nào ắt sẽ nhận ra người này là một cổ võ giả có tu vi đạt đến cảnh giới Hậu Thiên.
Trong khi đó, trên võ đài, võ sĩ thắng trận Thang Tiểu Ngải nằm đè lên người Tiểu Kiều, giơ tay chào hỏi khán giả, đắm chìm trong vinh quang thắng lợi thuộc về mình. Lợi dụng góc khuất tầm nhìn từ khán đài, cô ta âm thầm véo thịt trong đùi Tiểu Kiềụ Đó là nơi đặc biệt nhạy cảm, chỉ cần véo nhẹ cũng có thể khiến người ta đau đến méo mặt.
Tiểu Kiều cắn răng chịu đau, không lên tiếng. Cô lạnh lùng nhìn Thang Tiểu Ngải trừng trừng bằng cặp mắt đỏ ngầu, gương mặt bê bết máu lộ vẻ khinh thường, khóe môi khẽ nhếch như đang cười nhạo.
Ánh mắt cô nhìn Thang Tiểu Ngải cứ như đang nhìn một kẻ thua cuộc.
Ánh mắt ấy khiến Thang Tiểu Ngải bị chọc giận, cô ta véo mạnh hơn, lần này Tiểu Kiều không thể không rên khẽ.
Thang Tiểu Ngải cười đắc ý, sau đó khom người thì thầm bên tai Tiểu Kiều bằng giọng điệu hống hách “Tiểu Kiều, mày chỉ có thể sống như một món đồ chơi của đàn ông mà thôi, mày sẽ chết mục xác ở nơi này mãi mãi ”
Hôm nay là trận đấu cuối cùng của hai người họ tại The Top. Người thắng sẽ có một sân khấu rộng lớn hơn, rất có thể sẽ thành con bài đắc lực của tổ chức đứng đằng sau The Top, thậm chí nếu may mắn còn có cơ hội quen biết với giới quý tộc. Đó là nấc thang lên thiên đường, là cơ hội mà rất nhiều thành viên trong tổ chức ao ước cả đời cũng không có được.
Trái lại, người thua trong trận đấu đêm nay rất có thể sẽ thành một món đồ chơi đẹp đẽ trong tay kẻ khác, mỗi ngày ngủ trên giường một người đàn ông khác nhau, chỉ có thể dựa dẫm vào đàn ông để sống lay lắt qua ngày.
Dẫu bị Thang Tiểu Ngải đè trên người, Tiểu Kiều vẫn bình tĩnh nhìn cô ta, hoàn toàn không có vẻ suy sụp và yếu thế thường thấy ở người thua cuộc. Cô nhìn thoáng qua gương mặt đắc ý của Thang Tiểu Ngải, lạnh nhạt nói “Tao sẽ giết mày.”
Đôi mắt hung ác như chó sói kia khiến người khác phải rùng mình, có cảm giác mình sắp bị cô ăn tươi nuốt sống.
Gương mặt xinh xắn như búp bê của Thang Tiểu Ngải lộ vẻ hoảng sợ, cả hai người họ đều biết điều gì đã dẫn đến thắng lợi của cô ta đêm nay. Trước trận đấu, có người cho Thang Tiểu Ngải một lọ thuốc có thể hạ gục cả cao thủ cổ võ giả, cô ta bèn rót thứ này vào chai nước của Tiểu Kiều, tiếc là Tiểu Kiều chỉ mới uống một ngụm đã phát hiện nước uống có vấn đề nên không đụng tới nữa. Dù vậy, thứ thuốc kia vẫn phát huy tác dụng.
Tuy giở thủ đoạn trơ tráo nhưng Thang Tiểu Ngải vẫn là kẻ thắng trong đêm nay. Cô ta cố trấn tĩnh rồi hất cằm ngạo nghễ và nhếch mép với vẻ trịch thượng “Mày không có cơ hội ấy đâụ”