“Rầm Rầm Rầm ” Bùi Dập Nam nện thêm sáu bảy lần nữa cho hả giận, sau đó mới ngừng tay. Anh buông Trần Dục An xuống sàn rồi đạp mạnh lên mặt gã.
“Thằng khốn, tao sẽ giết mày ”
Bị làm nhục như vậy, Trần Dục An giận sôi máu, nỗi đau đớn thể xác lúc này chẳng là gì so với cơn phẫn nộ trong tâm hồn.
Bùi Dập Nam nheo mắt lại, ánh mắt toát lên vẻ thù hận đáng sợ.
Anh cất lời châm chọc “Ông đây chưa chết đâu, mày đang ở trước mặt tao mà còn dám phách lối à?”
Vẻ mặt Bùi Cửu gia hết sức điên cuồng, khí thế của anh khiến người ta phải khiếp đảm, đâu còn hình tượng hào hoa phong nhã mọi khi.
Thẩm Văn Huyên thấy tình hình không ổn bèn mở miệng khuyên nhủ “Cửu gia, bỏ đi, thằng nhãi này dù gì cũng là người nhà họ Trần, chúng ta không nên dây vào lũ tiểu nhân này làm gì.”
Bùi Dập Nam nhấc chân lên khỏi mặt Trần Dục An, rút một tờ khăn giấy trên bàn rồi chầm chậm lau sạch vết máu lấm tấm trên tay.
Xong xuôi, anh liếc Thẩm Văn Huyên và bảo “Văn Huyên, ông sai người ném thằng khốn đê tiện này ra ngoài đi ”
Thẩm Văn Huyên biết chuyện này đến đây xem như xong, anh ta tặc lưỡi một tiếng rồi đi đến bên cạnh Trần Dục An, đích thân túm cổ áo gã lôi ra ngoài.
“Bùi Dập Nam, tao nhất định sẽ giết mày Mày là đồ rác rưởi Thằng khốn ”
Bị lôi đi xềnh xệch, Trần Dục An gân cổ gào rống, trước khi ra khỏi cửa còn không quên đe dọa.
Bùi Dập Nam vứt tờ khăn giấy vừa dùng lên bàn, nghe đối phương dọa dẫm cũng chỉ nhếch mép cười nhạt. Anh sẽ không lặp lại vết xe đổ của bản thân. Lần này, anh sẽ không để đám người kia có cơ hội xâu xé nhà họ Bùi. Vừa rồi, sở dĩ anh không ném Trần Dục An xuống biển chẳng qua là không muốn kinh động thế lực đứng đằng sau nhà họ Trần mà thôi.
Cùng lúc đó, trận đấu trên võ đài đã xác định được thắng bại, võ sĩ tên Tiểu Kiều đã thua.“Thang Tiểu Ngải Cục cưng của anh Anh yêu em ”
“Tiểu Ngải tuyệt quá ”
“Tiểu Ngải yêu dấu Bé cưng của anh, anh yêu em ”
“Tiểu Ngải trâu bò lắm Ông đây thắng cược rồi, ha ha ha ”
Một phần khán đài điên cuồng gào thét, hô vang tên của nữ võ sĩ áo đỏ.
Tất nhiên, tâm trạng những người đã đặt cược cho Tiểu Kiều càng kích động hơn, ai nấy mặt mày suy sụp, không ngừng chửi bới cực kỳ khó nghe. Nghĩ đến chuyện sắp sửa diễn ra ngay sau đó, Bùi Dập Nam nheo mắt lại. Thấy Thẩm Văn Huyên sắp kéo Trần Dục An đến cầu thang dẫn xuống tầng dưới, anh gọi “Văn Huyên, đợi đã ”
Thẩm Văn Huyên khựng lại, ngoái đầu nhìn Bùi Dập Nam với vẻ khó hiểụ Bùi Dập Nam đi đến bên lan can khán đài, chống tay lên lan can và nhìn chằm chằm Tiểu Kiều đang nằm trên võ đài với thân hình bê bết máụ
Một lúc lâu sau, anh lạnh lùng lên tiếng “Sắp tới trận đấu sinh tử của Tiểu Kiều rồi, đợi khi nào kết thúc hẵng tống cổ thằng chó chết này ra khỏi đây.”
Nghe vậy, Thẩm Văn Huyên bật cười và ném Trần Dục An vào trong góc. Sợ Trần Dục An tiếp tục làm ầm ĩ, anh ta còn vẫy người đàn ông mặc trang phục đen đang tựa vào cây cột chạm khắc theo phong cách La Mã gần đó.“A Hựu, anh lại đây trông chừng thằng này.”