⬅ Trước Tiếp ➡

"Lớn thì mới làm chị thõa mãn được chứ, Hổ Phách, thế nào? Không thua Việt Tiền chứ? Muốn hơn nữa không?" Vừa nói xong, Bất Nhị đã nắm lấy eo Hổ Phách, rút ra đâm vào rút ra đâm vào, một chút so với một chút càng trở nên sâu hơn, trực khiến Hổ Phách rên rỉ phóng đãng rên rỉ phóng đãng không thôi. Côn thịt nóng cháy cảm thụ tiểu huyệt non mềm. Hổ Phách rên rỉ không thàng tiếng
" Thoải mái...Aaa.....vào nữa đi....Ân..." trên đùi Hổ Phách, hoa căn đã sớm bị chọc đâm đến không òn khí lực, dâm thủy mãnh liệt.
" Muốn nhiều hơn nữa sao?" Bất Nhị đột nhiên dừng lại, côn thịt chậm rãi rút ra đến của huyệt "Vậy thì thành thật nói ra đi."
Dục vọng đối với thân thể luôn luôn thật nhất, nó khiến Hổ Phách nhanh chóng muốn khóc vì bị tạm dừng, cũng sắp đạt tới cao trào mà lại bị dừng lại như vậy, cô không ngừng nhích mông về phía trước, lại bị côn thịt tránh đi.
"Nói đi, nói đi...tôi liền lập tức đâm chị đến cao trào." Bất Nhị nói nhỏ bên tai Hổ Phách, giống như ác ma dụ ra mị lực hấp dẫn.
"Thật quá đáng... Không cần khi dễ tôi..." Đôi chân dài nhỏ của Hổ Phách quấn lấy người Bất Nhị, ánh mắt bị che kín, tay cũng không thể động đậy, hoa huyệt vừa mới bị côn thịt thô to đánh phá khiến toàn thân cô mềm nhũn không chịu nổi, dâm dịch theo cửa huyệt chảy ra, cô khó nhịn vặn vẹo eo, dường như là muốn tiếp tục sáp nhập thô bạo như vậy "Rõ ràng... Rõ ràng là không muốn cậu làm loại chuyện quá đáng như thế này, tại sao cậu còn muốn khi dễ tôi?"
" Không đủ sao..Hổ Phách." Bất Nhị duỗi đến một ngón tay duỗi đến giữa háng Hổ Phách, đè lại hạt trân châu trên âm vật, nhẹ nhàng vỗ về chơi đùa "Ở trước mặt tôi hoàn toàn không cần phải che giấu bản thân làm gì, không cần xấu hổ, bởi vì ta ngay từ đầu tôi đã biết Hổ Phách là người như thế nào. Thành thật mà nói..." Nhẹ nhàng kéo xuống vùng dải quấn trên mắt Hổ Phách "nhìn tôi... Nói ra bản chất của chị đi..."
Hổ Phách cúi đầu tựa vào trên vai Bất Nhị, khiến cho cậu không thế nhìn thấy khuôn mặt của mình. "Thật thoải mái... Bất Nhị làm tôi thật thoải mái... Côn thịt vừa thô vừa dài... Đâm thật sâu vào bên trong... cọ xát bên trong đến vừa chua xót vừa mềm mại... Tôi còn muốn nữa... Tiếp tục hung hăng đâm vào tôi đi...Đâm tôi đến cao trào không cần ngừng nghỉ aaaaaaaa......"
Bất Nhị cắn răng, tách một chân Hổ Phách ra nâng lên cao, côn thịt vĩ đại vừa mạnh mẽ đâm xuyên qua tiểu huyệt, lại không lưu tình chút nào 肏 đâm thẳng lên tiếp, thân thể Hổ Phách theo va chạm xâm nhập không ngừng lui về phía sau, thắt lưng lại bị Bất Nhị nắm chặt, khiến cho cô không thể lùi về phía sau chút nào, mỗi một lần đâm vào đều đánh thẳng đến tâm huyệt, khiến Hổ Phách không thể nói được câu nào, chỉ có thể đứt quãng rên rỉ rên rỉ phóng đãng không thôi.
Mà tiểu huyệt ẩm nóng của Hổ Phách khít khao cũng khiến cho Bất Nhị cơ hồ muốn phát cuồng, Hổ Phách tuyệt vời vượt qua cả tưởng tượng của cậu, tiểu huyệt lại hẹp lại nhỏ, co dãn mười phần, khít khao cả những nếp nhăn thật nhỏ cũng căng ra mà bao vây lấy côn thịt, khiến cho khoái cảm tăng gấp bội, cắn chặt không tha, không ngừng co rút mấp máy giống như là muốn đem côn thịt hút vào càng sâu vậy. Mỗi một lần ma sát đều gây cho cậu cực hạn khoái cảm, còn hơn là cả một người bạn gái như trong đầu cậu nghĩ, chỉ cần cậu có được cô thì đối với những người khác cậu đều không có hứng thú.


⬅ Trước Tiếp ➡