⬅ Trước Tiếp ➡

Bất Nhị ròi khỏi đôi môi ấm nóng rồi xướt da qua nhũ hoa, áo sơmi ướt át hơi mờ, ẩn ẩn hiện hiện có thể thấy được nhũ hoa màu anh đào đỏ tươi đang dính chặt trên áo, hấp dẫn người nhìn vào phải ngắt lấy, môi mỏng Hổ Phách hơi hơi mở ra, đầu lưỡi linh hoạt như rắn dò xét tín hiệu trong miệng cô, dây dưa với chiếc lưỡi mềm mại, khiến cô kịch liệt thở không nổi, nước miếng trong suốt theo khóe môi dây dưa lưu lại.
Một tay vuốt ve bầu ngực mềm mại, một tay nắm lấy côn thịt đang lồ lộ gân xanh mà ma sát hoa huyệt cách qua chiếc quần lót, thẳng đến khi tiểu huyệt tràn ra dâm dịch đến ướt sũng quần lót thì Bất Nhị biết rằng cô đã bị dục vọng khống chế, đã sẵn sàng cho cậu chuẩn bị tiến vào.
Một ngón tay đem quần lót kéo xuống.
Dáng người Bất Nhị rất tinh tế, cự long giữa hai chân cậu cũng hoàn toàn tương xướng, quy đầu dài rộng góc cạnh rõ ràng, gân xanh trên cán tráng kiện bao bộc xung quanh, màu sắc hơi tối, gốc rễ rất mạnh mẽ hữu lực, hai cái túi cổ trướng, vừa thấy đã cảm giác như đây chính là trữ hàng rất phong phú, chỉ nhìn bề ngoài tuyệt đối sẽ không thể tin tưởng rằng một mỹ thiếu niên như Bất Nhị lại có thể có côn thịt đáng sợ như vậy. Cậu đè xuống hai mắt bị bịt kín của Hổ Phách "Đừng sợ, Hổ Phách, tôi tuyệt sẽ rất dịu dàng." Một tay cầm lấy con thịt, nhắm ngay cửa huyệt đè xuống một cái, thắt lưng liền động, quy đầu dài rộng ngây lập tức chen lách đi vào.
Tuy rằng không phải là lần đầu tiên, tiểu huyệt cũng bị côn thịt có loại hình dạng và độc dài khác nhau đâm qua rồi nhưng là côn thit này thật sự vẫn là quá mức thô to khiến cho cửa huyệt nhỏ hẹp của Hổ Phách cảm giác được một tia đau đớn, cô nhịn không được kêu rên một tiếng, nghĩ quy đầu lớn như vậy, côn thịt này hẳn là vô cùng thô to, suy nghĩ này khiến đáy lòng cô không khỏi sinh ra một tia sợ hãi, lại rất nhanh bị khoái cảm cùng khát vọng đè xuống.
Quả nhiên khi côn thịt chậm rãi tiến vào, mỗi một nếp nhăn của tiểu huyệt đều căng ra chống đỡ, mỗi một tấc đều bị ma sát, hạ thân giống như bị xé rách, nhưng là Bất Nhị vẫn đang còn chậm rãi đưa vào, cố gắng nhét vào tiêu hoa huyệt.
" Không được... Không cần vào... Sẽ vỡ ra...lớn quá rồi...aaaa...." Hai chân Hổ Phách không tự chủ được dang rộng ra, muốn để cho côn thịt có nhiều không gian để dễ dàng đi vào hơn. Đôi mắt bị che kín, hoàn toàn không biết côn thịt của Bất Nhị còn có bao nhiêu chưa vào, côn thịt này thật giống như căn vĩ đại dài vô hạn, vẫn một mực cắm vào như thể muốn chọc xuyên qua cô vậy "Bất Nhị... Quá lớn..."
" "Cảm ơn Hổ Phách đã khích lệ..." Bất Nhị cúi đầu nở nụ cười, mỗi người đàn ông đều hi vọng được nghe câu như thế từ cô gái ở dưới thân mình "Nhất định sẽ khiến chị thoải mái, tôi muốn cắm vào toafn bộ. Chuẩn bị cho tốt nhé..A.... Bất Nhị đâm thật mạnh vào một cái, rốt cục toàn bộ cắm đi vào, khít khao bao vây khiến cậu phát ra tiếng thở dài sảng khoái, nhưng Hổ Phách ở bên cạnh lại rên rỉ khóc nức nở.
" Đaụ.. Quá lớn... Không cần đâm vào đâụ.." Quy đầu dài rộng vừa tiến đến liền chạm tới hoa tâm, khiến cho Hổ Phách nhịn không được ưỡn eo lên.


⬅ Trước Tiếp ➡