Chương 12
ngủ cùng cô hai đêm rốt cuộc là ai.
Sự từ chối của cô đã thành công dấy lên khát vọng chinh phục trong lòng anh.
Anh nhìn lướt qua căn phòng của mình, giường của mình.
Rèm cửa phòng anh là loại rèm dày tối màu được đặt riêng, đến ban đêm sau khi tắt đèn cả căn phòng sẽ hoàn toàn chìm trong bóng tối.
Đây chính là lý do vì sao cả hai lần trước khi làm tình anh đều không phát hiện ra được cô là người con gái không thể nhìn thấy.
Lần đầu tiên quan hệ là bởi vì say rượu, lần thứ hai là bởi vì anh đã bị cô khơi dậy khát khao tình dục, suốt cả ngày chỉ muốn bắt nạt bé bướm của cô.
Vốn dĩ sau khi tham gia buổi tiệc từ thiện cùng Tuyên Lộ, anh cũng định có một đêm nồng cháy với cô ta, thế nhưng mẹ cô ta bỗng dưng bị bệnh phải nhập viện thế là đành huỷ bỏ buổi tối nóng bỏng trong dự kiến.
Anh ngủ đến mơ hồ, cảm giác bên cạnh có người.
Thế rồi anh tự nhiên đè người ta ra làm cho sướng..
Trên người cô có một mùi hương đặc biệt, hương thơm đến từ tóc cô, mát mẻ dễ chịu vô cùng.
Chất tóc của cô hình như rất đẹp, tóc còn rất nhiều, hơn nữa lại mềm mại mượt mà, cảm giác lành lạnh khi chạm tay vào tóc rất thoải mái.
Đêm đầu tiên của hai người họ anh đã phát hiện ra điều này rồi, đêm qua anh lại có ấn tượng sâu sắc hơn nữa.
Cảm giác cơ thể cô mang lại cho anh cảm xúc vô cùng tuyệt vời, chắc cô cũng là một người đẹp.
Cứ về đêm sẽ xuất hiện trên giường anh một cách kỳ lạ, thế mà cô lại nói rằng người cô thích là người khác, cũng không muốn làm tình với anh nữa..
Anh bật cười.
Hình như là..
cũng không đến lượt cô quyết định.
Nếu như anh đoán không sai thì tình trạng hiện giờ của cô là bị nhốt trong căn phòng này không thể thoát ra được.
Chung Cảnh không phải hạng người lương thiện, nhưng tuyệt đối không phải là kẻ đê tiện.
Thế nhưng lần này, anh lại quyết tâm phải mặt dày tới cùng.
Giống như mấy kẻ anh hùng bàn phím thích mắng chửi người khác trên mạng mỗi ngày, bởi vì biết sẽ không bị ai nhìn thấy, nên ngôn từ mà họ sử dụng mang tính sỉ nhục và ác độc hơn rất nhiềụ Trùng hợp là..
bây giờ Chung Cảnh đang vô hình.
Anh vứt bút và giấy sang một bên, nắm lấy cánh tay của Khương Uyên.
Khương Uyên ngạc nhiên, vội vàng viết lên giấy Anh định làm..
Chưa kịp viết xong, cô đã bị đối phương đè ra giường.
Hai cổ tay cô đều bị bàn tay to lớn của anh cố định giơ qua đầu, cơ thể anh ép sát người cô.
Cô bắt đầu vùng vẫy, không ngừng gào thét "Đừng mà, anh làm gì vậy?
Đừng vậy mà.." Thế nhưng anh nào có nghe thấy.
Anh cúi đầu hôn lên môi cô.
Khương Uyên lắc đầu tránh né không để anh hôn, miệng vẫn tiếp tục la lên một cách bất lực "Anh đừng làm vậy, tha cho tôi đi, đừng mà..a" Chung Cảnh mặc kệ mọi thứ, bắt đầu giật xé đồ ngủ của cô.
Khương Uyên hoảng loạn, bắt lấy cổ tay anh, cắn mạnh lên đấy.
Chung Cảnh bị cắn đau liền buông cô ra, Khương Uyên nhân cơ hội đẩy anh ra xa, sau đấy cô bỏ chạy ngay khỏi giường.
Chung Cảnh vươn tay định bắt cô lại, nhưng chỉ nắm được không khí.
Tiếp theo, cô cũng không biết phải trốn đi đâu nữa.
Chung Cảnh ".." Anh như một người mù sờ soạng, quơ tay khắp nơi tìm kiếm, nhưng mãi