Chương 11
sổ độ cao nguy hiểm tận mười tầng lầu, nhưng đối với anh thì đó chỉ là sàn nhà trong phòng mà thôi.
Cô tiếp tục suy đoán như vậy, liền đi đến bên cạnh cửa sổ.
Không bao lâu đã có tiếng động.
Cửa sổ bị đẩy ra, sau đó..
dù sao cô cũng không thấy được anh, cô chỉ cảm nhận được có người bước vào..
Cô như một người mù vừa đi vừa dò đường thử xem có tìm được anh hay không, đúng lúc bắt được cổ tay anh.
Người đàn ông đó ngẩn ra, bắt ngược lại tay cô "Rốt cuộc cô là ai?
Chuyện này là thế nào?" "Không hiểu sao không gian phòng của chúng ta lại giao nhaụ" Tuy rằng cả hai đang nắm tay, cũng đoán rằng đối phương đã nói gì đó, nhưng tiếng nói lại hoàn toàn không đến được tai nhaụ Cô không phải người câm, anh chỉ không thể nghe thấy được mà thôi.
Đây là suy nghĩ hiện tại của Chung Cảnh.
Anh lặng lẽ kéo tay cô ngồi đến bên giường rồi ngồi xuống, anh nghĩ rằng chắc chắn có cách nào đó để giao tiếp với cô.
Anh ngẫm nghĩ một hồi, đúng là vẫn có một cách này.
Chung Cảnh mở lòng bàn tay cô ra, viết hai chữ lên tay cô, giấy và bút.
Khương Uyên lập tức hiểu ngay, vội vàng chạy đến ngăn tìm một cây bút và một tệp giấy nhắn.
Chung Cảnh cũng đi tìm một cây bút và một quyển vở.
Bọn họ đưa giấy và bút trên tay mình cho đối phương.
Khương Uyên nhìn thấy bút và giấy nhắn của mình lơ lửng trên không trung một cách kỳ lạ, kế đến trên giấy nhắn xuất hiện một dòng chữ Cô là ai?
Chuyện gì đã xảy ra?
Bởi vì không nhìn thấy được chữ viết của bản thân nên tương đương với việc phải viết đại.
Thế nên chữ viết của người đàn ông kia có hơi cong vẹo, nhưng có thể nhận thấy rằng chữ viết vốn có của anh chắc hẳn khá đẹp, lưu loát thoăn thoắt.
Khương Uyên nhấc bút trả lời anh Phòng của tôi và anh bị giao với nhaụ Tôi không biết vì sao mà thành ra thế này nữa.
Chung Cảnh tiếp tục viết Bây giờ bên cô là mấy giờ?
Khương ngẩn ra một lúc, cô không hề nghĩ đến khả năng có lẽ mình đã xuyên không, vội vàng ghi lại thời gian bên phía mình.
Chung Cảnh Giống chỗ của tôi.
Vậy cũng có nghĩa là hai người họ chỉ bị giao thoa không gian, nhưng vẫn tồn tại cùng một dòng thời gian.
Không biết rằng liệu họ cách nhau có xa không, hay có cùng một thành phố hay không.
Chung Cảnh Cô tên gì?
Nhà cô ở đâu?
Có thể cho tôi số của cô không?
Khương Uyên vừa định nhấc bút thì lại do dự, cô không có ý định quen biết người này, cô chỉ muốn chấm dứt quan hệ với anh mà thôi.
Hơn nữa cũng không biết đối phương là người như thế nào, đưa tên, địa chỉ nhà rồi số điện thoại gì đó cho người ra lỡ đâu bị quấy rối thì phiền phức lắm.
Cô viết lại Chúng ta không cần phải quen biết nhau đâu, chuyện ngoài ý muốn của hai đêm trước tôi có thể xem như chưa từng xảy ra gì hết.
Tôi đã có người mà mình thích rồi, chúng ta không thể tiếp tục như vậy nữa.
Chung Cảnh ngây người.
Nhìn dòng chữ đó xuất hiện trên trang giấy anh không thể diễn tả được cảm xúc trong lòng mình lúc này thế nào.
Anh không ngờ rằng bản thân cũng có một ngày bị con gái từ chối.
Không hẳn là tức giận, chỉ thấy khá là ..thú vị.
Anh thật sự muốn để cô biết được, người đàn ông mà cô gặp, người đàn ông đã