⬅ Trước Tiếp ➡
Người đàn ông nói rất ngắn gọn, hai chữ như dao găm, không cho phép kháng cự.
Anh cho rằng mình là hoàng đế à?
Bạch Tưởng cắn chặt răng, “Không tránh! Hôm nay anh không nói rõ ràng, tôi sẽ không tránh! Anh cho rằng anh là Đế thiếu gì đó là có thể chuyên quyền độc đoán?! Hiện tại đã là thế kỷ 21! Anh là phát xít hay sao mà nhốt em gái mình ở trong nhà như thế?!”
Người đàn ông nhíu mày.
Bạch Tưởng càng giận hơn, cô mở miệng: “Anh ích kỷ như vậy, cha mẹ anh có biết không?!”
Lời này vừa nói xong, đôi mắt người đàn ông liền trở nên đỏ đậm, ánh mắt khát máu bắn về phía cô.
Lời mắng chửi bị nghẹn lại, cô không có cách nào, khí thế người đàn ông này quá mạnh, quá lạnh lùng.
Bạch Tưởng sợ tới mức lui về phía sau một bước, giọng nói mềm xuống, “Tôi giúp anh, nhưng anh đối xử với tôi như vậy, có phải rất quá đáng không?”
“Giúp?” Cuối cùng thì người đàn ông cũng mở miệng, giọng điệu lạnh lùng, xen lẫn một loại hờ hững như coi sinh mệnh không ra gì, lời nói lại khiến Bạch Tưởng khiếp sợ mở to hai mắt, “Con bé mắc bệnh tự kỷ, cô biết không?”
Tự…… Bệnh tự kỷ?
Đôi mắt Bạch Tưởng chợt co rút.
Người mắc bệnh tự kỷ, không phải sẽ không nói chuyện với người xa lạ sao?
Hai lần gặp mặt cô gái, cô ấy đều mở miệng nói chuyện với cô, cho nên Bạch Tưởng mới không nghĩ tới phương diện này.
Chỉ là giờ phút này bị người đàn ông nói ra, bỗng nhiên Bạch Tưởng ý thức được……
Ngày hôm qua ở trong phòng, máu cô chảy tới dưới lòng bàn chân cô gái, cô ấy vẫn thờ ơ như cũ, hóa ra, không phải cô ấy máu lạnh vô tình, chỉ là cô ấy nhìn không thấy, nghe không được người ngoài nói chuyện, cô ấy phong bế bản thân ở trong thế giới của mình, sợ tiếp xúc với người xa lạ.
…………….
 
Oan gia ngõ hẹp, lại gặp nhau (8)
 
Cho nên, cô ấy mới có thể thét chói tai không ngừng, mới có thể thấy nhiều người thì sẽ vô cùng sợ hãi.
Nhìn cô gái rõ ràng còn lộ ra kinh hoảng, nhìn đôi mắt tuyệt mỹ kia còn đang mờ mịt không biết làm sao, trong nháy mắt Bạch Tưởng có chút khó chịu.
Vì sao, thế giới luôn không công bằng?
Cô gái tốt đẹp như thế, vì sao lại mắc phải căn bệnh này?
Duật Cảnh Viêm nhìn cô gái trước mặt.
Chính anh cũng không hiểu nổi, rõ ràng anh có thể trực tiếp rời đi, không cần giải thích với cô. Cảm xúc của anh không dễ thay đổi, nhưng anh luôn bị cô ảnh hưởng.
Là bởi vì gương mặt kia sao?
Anh hơi híp mắt, nhìn vẻ mặt tiếc hận của cô gái, anh có chút không vui.
Em gái anh, không cần người khác thương hại!
Ôm bả vai Duật Ưu Toàn, anh nghiêng người, đôi mắt nhìn thẳng, đi qua người Bạch Tưởng.
Nhìn thấy người đàn ông đi qua mình, Bạch Tưởng nôn nóng giải thích: “Tôi, tôi không biết……”
Bước chân người đàn ông hơi khựng lại, giọng điệu vốn lạnh băng, giờ phút này càng lạnh đến khiến người cảm thấy lạnh lẽo: “Không biết, có thể trở thành cái cớ để cô làm sai?”
Anh đột nhiên quay đầu, đôi mắt bình tĩnh nhìn Bạch Tưởng, gương mặt hoàn mỹ khiến anh trông yêu diễm như Tu La địa ngục!
“Về sau, cách xa con bé một chút!”
Lời nói ghét bỏ, giọng điệu ra lệnh.
Sau đó, anh đưa cô gái lên chiếc xe Ferrari màu đen, nghênh ngang rời đi.
Thẳng đến khi nhìn không thấy bóng xe, Bạch Tưởng mới lấy tinh thần!
Má nó!
Cái gì mà cách xa con bé một chút?
Anh cho rằng cô cố ý tiếp cận cô ấy?!
……
Chiếc xe Ferrari màu đen dừng ở trước một căn biệt thự cổ xưa.
Trên ghế sô pha trong phòng khách, Duật Cảnh Viêm và Duật Ưu Toàn ngồi đối diện nhau.
Dọc đường đi hai người luôn trầm mặc, Duật Ưu Toàn đã bình tĩnh lại. Giờ phút này, cô ngước đôi mắt nhút nhát sợ sệt lén đánh giá anh trai mình.
Anh mím chặt môi mỏng, gương mặt bình tĩnh, rõ ràng anh đang tức giận.
⬅ Trước Tiếp ➡