⬅ Trước Tiếp ➡
Một thân hình cao lớn chắn giữa Bạch Tưởng và cô gái. Không biết vì sao khi cô nhìn thấy người này, cảm giác nôn nóng vội vàng bỗng dưng lại dần bình ổn.
Bạch Tưởng nhẹ nhàng thở ra.
Sau đó, cô liền thấy người đàn ông duỗi tay ôm cô gái vào trong ngực.
Thời tiết rất nóng nên Bạch Tưởng đã sớm chảy đầy mồ hôi, mà chung quanh người đàn ông giống như giảm đi mấy độ.
Lúc này, cô mới có tâm tình đánh giá người đàn ông này.
Anh mặc một bộ tây trang màu đen, dáng người cao lớn, bộ vest càng làm tôn lên thân hình của anh, anh đứng ở đó, dáng người như núi mang đến cho người ta cảm giác an tâm.
Chỉ thấy cặp mắt phượng đảo qua, rõ ràng anh chỉ có một mình, nhưng lại khiến tất cả mọi người không tự giác lui về phía sau vài bước.
Khí thế thật mạnh!
Người đàn ông này thật khí phách!
Nhìn anh, Bạch Tưởng thật muốn trồng hoa si.
Cô gái vẫn luôn thét chói tai, toàn thân phát run, nhưng sau khi được người đàn ông ôm vào lòng, cuối cùng cũng an tĩnh lại, cô ấy mở to đôi mắt nai con nắm chặt ống tay áo người đàn ông.
Người đàn ông duỗi cánh tay cứng đờ, rõ ràng không có thói quen tiếp xúc cơ thể với người khác, nhưng anh vẫn nghiêm túc, dịu dàng vỗ lưng cô gái.
Giờ khắc này, toàn thân người đàn ông được bao phủ trong sự dịu dàng chưa từng có.
Nhìn anh, Bạch Tưởng bỗng thấy trái tim như bị lỡ mất vài nhịp.
Thật lâu thật lâu về sau, người đàn ông hỏi cô thích anh từ lúc nào, trong đầu Bạch Tưởng liền hiện lên khung cảnh lúc này.
Lúc Từ Chí Ma miêu tả 《Shayanara》, từng nói qua một câu: Một lần cúi đầu đầy dịu dàng, tựa như một đóa hoa sen trong nước mong manh trước gió lạnh.
Cô có thể nói, chính sự dịu dàng của anh lúc đó đã chạm đến trái tim cô không?
Đương nhiên không thể!
Dựa vào tính cách kiêu ngạo keo kiệt của người đàn ông này, anh chỉ biết ngược cô thôi.
Đương nhiên, chuyện này về sau hẵng nói.
……………….
Oan gia ngõ hẹp, lại gặp nhau (7)
 
Lúc này, Bạch Tưởng ngắm trai đủ rồi mới lấy lại tinh thần, khi cảm xúc cô gái dần ổn định, cô tiến lên hai bước, “Chuyện đó ……”
“Cút.”
Một chữ được thốt ra từ miệng người đàn ông giống như ngọn núi đè lên người Bạch Tưởng.
Bạch Tưởng chớp mắt.
Cút?
Cô nắm chặt tay, biết người đàn ông hiểu lầm, nên nhẫn nại mở miệng: “Là cô ấy muốn đến Cực Lạc Viên, tôi mới……”
“Ai cho phép cô dẫn con bé đi?!” Giọng điệu anh lạnh như băng, hoàn toàn không giống như khi nói chuyện với cô gái trong ngực. Anh quay đầu, trong mắt mang theo chán ghét không chút che dấu, trực tiếp cắt ngang lời cô nói, nhấn mạnh từng chữ một: “Ai cho phép cô xen vào chuyện của người khác?”
Xen vào chuyện của người khác?
Rõ ràng là cô giúp người ta, nhưng bây giờ cô lại thành đối tượng bị chỉ trích?
Anh không cảm ơn cô cũng thôi, thế mà còn nói ra lời khó nghe như vậy?!
Vốn dĩ lúc thấy người đàn ông, cô có hơi chột dạ, nhưng giờ lửa giận trong lòng cô bỗng bùng cháy.
“Tôi xen vào chuyện của người khác?!” Bạch Tưởng xù lông, “Tôi nói cho anh biết, là cô ấy nói anh không cho cô ấy ra ngoài, là cô ấy cầu xin tôi dẫn cô ấy đến đây! Anh cho rằng tôi muốn xen vào việc của người khác?! Ai thích xen vào chuyện nhà các anh chứ!”
Bạch Tưởng càng nói càng giận, rõ ràng co có lòng tốt, thế nhưng lại bị chỉ trích, trên thế giới này còn nói đạo lý hay không?
Đầu gối cử động động đến miệng vết thương, vừa đau vừa rát, cô càng nghĩ càng uất ức, nhưng sau đó người đàn ông cũng không nói một câu, chỉ lạnh lùng liếc cô một cái, rồi dẫn cô gái lên xe.
Đây là—— có ý gì?
Ánh mắt vừa rồi, nếu Bạch Tưởng không nhìn lầm, hẳn là cực độ chán ghét và khinh thường nhỉ?
Hơn nữa anh cứ như vậy đi mất? Bỏ cô ở chỗ này?
Mẹ nó!
Thật đúng là muốn nhịn mà không nhịn được!
Bạch Tưởng nổi giận, cô bỗng tiến lên hai bước chặn đường hai người, chỉ vào người đàn ông: “Này! Anh đừng có quá đáng! Cô ấy chắc cũng mười bảy tuổi rồi nhỉ, cô ấy có suy nghĩ của mình, anh nhốt cô ấy ở trong nhà, anh có từng nghĩ đến cảm giác của cô ấy không?! Sao anh làm người ích kỷ như vậy, hoàn toàn không hiểu suy nghĩ của cô ấy. Anh……”
“Tránh ra.”
⬅ Trước Tiếp ➡