⬅ Trước Tiếp ➡
43: Kim chủ mới tìm tới cửa (2) Tô Dục thấy Dung Nhan uống một ngụm nước dụng với biểu cảm rất hưởng thụ, anh ta bỗng nhiên cũng muốn nếm thử, nhưng nhìn tô mì đỏ lòm kia, anh ta lại lùi bước: "Cô chắc chắn thứ này thật sự có thể ăn chứ?” Dung Nhan đột nhiên rất muốn xem thử người tự phụ lại thích hoàn hảo như Tô Dục ăn mì sợi giá rẻ sẽ là bộ dáng gì, cô cười nói: “Đương nhiên, bằng không anh cho rằng tôi đang ăn cái gì? Thật sự ăn rất ngon, không tin thì anh nếm thử đi.” Dung Nhan dùng cái muỗng múc một muỗng nước dùng đưa đến bên miệng Tô Dục: "Này, anh nếm thử đi, thật sự không tệ đâu…” Tô Dục nhíu mày, suy nghĩ đầu tiên của anh ta lại không phải là cái muỗng có sạch sẽ không, mà là… vừa rồi Dung Nhan cũng dùng cái muỗng này múc nước dùng. Anh ta đột nhiên nhớ tới buổi tối hôm đó, anh ta ôm Dung Nhan mà hôn lưỡi kịch liệt ở trong phòng, đến bây giờ anh ta cũng không quên được mùi vị kia. Tô Dục không há mồm uống, Dung Nhan vẫn cứ vươn tay, hai mắt cong cong nhìn anh ta cười. Cuối cùng thì muỗng nước dùng đó cũng vào miệng Tô Dục, nhưng giây tiếp theo, sắc mặt của anh ta lập tức trở nên đỏ bừng, anh ta ho khan kịch liệt, sau đó cũng mặc kệ dơ sạch mà cầm ly nước trà lạnh ở bên cạnh uống ừng ực. “Khụ khụ… Khụ khụ, sao… sao cay quá vậy…” Tô Dục ho đến hốc mắt đỏ ửng, anh ta nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn Dung Nhan, nhưng bộ dáng đáng thương bây giờ của anh ta không hề có chút uy hiếp nào. Dung Nhan cười ngây ngô, nói cho có lệ: "Anh không thể ăn cay hả? Sao anh không nói cho tôi biết? Sớm biết vậy tôi đã không kêu bọn họ bỏ ớt cay vào.” “Hừ…” Tô Dục giống như một đứa trẻ lớn xác giận dỗi, nghiêng người không nhìn cô. “Nếu anh không ăn ớt thì bảo bọn họ làm bát khác, bát này để tôi ăn luôn cũng được.” Dung Nhan vươn tay định lấy bát mì. “Bốp.” Tô Dục vỗ mạnh lên tay cô. “Thật sự chưa từng thấy người phụ nữ nào ăn khỏe như cô, một phần lớn kia còn chưa đủ sao mà còn muốn cả phần của tôi nữa?” Tô Dục đẹp trai, mặt mũi xinh đẹp như thiên sứ, dáng vẻ trừng mắt lúc này của anh ta làm Dung Nhan cảm thấy rất thú vị. Đặc biệt là khuôn mặt vì cay quá mà đỏ lên kia của anh ta còn đẹp hơn cả con gái. Dung Nhan nghĩ thầm, với sắc đẹp này của anh ta thì cũng chỉ có gia đình của anh ta mới có thể bảo vệ anh ta. “Nhưng anh không thể ăn cay mà?” “Ai nói tôi không thể ăn, tôi chỉ… không hay ăn thôi.” Dung Nhan duỗi tay làm ra tư thế “mời” với anh ta. Tô Dục làm như sắp ra pháp trường mà cầm lấy đôi đũa. Hai mươi phút sau… “Khụ khụ khụ, cay quá cay quá… Vì sao vừa rồi cô đã ăn mấy miếng thịt gà rồi mà vẫn còn nhiều như vậy, không được… ông chủ, thêm một bát nữa, bát lớn đấy.” Dung Nhan rót nước trà chậm rãi uống, cô lo lắng nhìn Tô Dục: "Anh… Đừng thể hiện, hay là đừng ăn nữa…” Môi của Tô Dục bị cay đến sưng lên, đỏ rực, thoạt nhìn rất mờ ám, giống như vừa mới hôn kịch liệt vậy, mang theo mùi vị khiến người ta muốn phạm tội (mùi của mì). Tô Dục đập bàn một cái: "Cái gì mà đừng thể hiện? Dung Nhan, sao cô lại keo kiệt như vậy, mời ông đây ăn mà còn không cho người ta ăn no sao?” Dung Nhan gật đầu: "Được được được, anh ăn đi, anh ăn đi.” Nửa giờ trôi qua, hai người đi ra khỏi tiệm mì, Dung Nhan hỏi: “Anh Tô, thế nào, ăn ngon chứ?” Tô Dục vuốt đôi môi bị cay đến tê dại, nghĩ một đằng trả lời một nẻo: “Ừm, miễn cưỡng… có thể cho vào miệng.” Dung Nhan bĩu môi, chậc, cái đồ “ngạo kiều”.
⬅ Trước Tiếp ➡