Chương 42
42: Kim chủ mới tìm tới cửa (1) Nửa giờ sau, Tô Dục lái siêu xe vào cổng một phố ăn vặt ở khu trường trung học X. Tô Dục đậu xe ở trước cửa một cửa tiệm cũ nát có tên là Giản Dịch, chỗ ngồi chật hẹp, trên mặt đất còn rải mấy tờ giấy ăn của cửa tiệm, sắc mặt của anh ta trông cực kỳ khó coi: "Cô chắc chắn mời tôi tới chỗ này ăn chứ?” “Đương nhiên…” Dung Nhan bước xuống xe. Cô đóng cửa xe, nghiêng nửa người trước vào cửa sổ xe nói với Tô Dục: “Anh Tô không xuống sao? Đây là tiệm mì vỉa hè tôi thích ăn nhất hồi cấp ba đấy, mặc dù hương vị cũng thường thôi, nhưng… số lượng rất đầy đặn. Đã lâu rồi tôi không tới đây, cám ơn anh Tô đã kêu tôi mời anh ăn cơm vì thế tôi mới có cơ hội trải nghiệm cuộc sống khi còn học cấp ba.” Cuộc sống thời cấp ba của Dung Nhan không hề tốt, cô luôn giống như con quay không ngừng chuyển động, trừ bỏ đi học ra thì toàn bộ thời gian đều chỉ có hai chữ - làm công. Trong suốt thời cấp ba, ký ức tốt đẹp nhất của Dung Nhan chính là ngồi ở chỗ này yên tĩnh ăn một bát mì, không cần bôn ba bận rộn làm công, không cần về nhà nhìn sắc mặt khắc nghiệt chanh chua của Dương Diễm. Sắc mặt của Tô Dục hơi cứng lại một chút, sau đó anh ta cũng bước xuống xe. Anh ta ôm lấy bả vai của Dung Nhan, hung ác nói: “Nếu khó ăn, ông đây sẽ khiến cửa tiệm này vĩnh viễn biến mất.” Dung Nhan nhìn cái tay trên vai. Ngón tay thon dài, rất gầy, nhưng sức lực lại vô cùng lớn, giữ chặt bả vai của cô khiến cô không giãy dụa được. Dung Nhan cũng không giãy dụa, mặc anh ta ôm vào. Đi đến trước một cái bàn trông sạch sẽ nhất, Dung Nhan xé một miếng giấy ăn rẻ tiền, lau ghế một chút: "Ngồi đi.” Trước giờ Tô Dục chưa từng đến nơi nào như thế này, anh ta nhìn cái ghế đã được lau rồi nhưng có vẻ vẫn dơ kia, sau khi bình phục tâm lý rồi mới ngồi xuống. Dung Nhan ngồi xuống, nói với ông chủ: "Hai bát mì…” Cô dừng một chút lại nói: “Một lớn một nhỏ.” Dung Nhan nhìn bốn phía, chung quanh cũng không khác cô còn đi học lắm. Cô nói với Tô Dục: "May mắn lúc này học sinh đã sắp vào học, bằng không ngay cả chỗ ngồi cũng không có, mỗi lần tôi tới đều phải chạy nhanh, tôi có thể đạt tiêu chuẩn chạy tám trăm mét thời đại học hoàn toàn là do luyện từ thời cấp ba mà ra.” Dung Nhan nói cho Tô Dục nghe những lời này không phải là do nhất thời tâm huyết dâng trào, cô muốn dùng biện pháp âm thầm này xóa bỏ ý đồ của Tô Dục đối với cô, hy vọng có thể mượn chuyện này kéo gần quan hệ của đôi bên. Cô không mong khiến anh ta cảm thấy cô đáng làm bạn hay thương tiếc gì, ít nhất cũng đừng có suy nghĩ xấu xa. Cô không nghĩ Tô Dục sẽ chấp nhận làm kim chủ mới của cô sau Liên Thành Nhã Trí. Tô Dục nhếch miệng, hơi mang theo vài phần khinh bỉ nhìn cô: "Coi chút bản lĩnh của cô kìa.” Đúng lúc ông chủ bưng mỳ tới, Dung Nhan lấy ra một đôi đũa dùng một lần ném cho anh ta. Ông chủ đặt hai bát mì rưới sa tế đỏ vàng lên trên bàn, ông ấy theo bản năng đặt bát to hơn ở trước mặt Tô Dục, nhưng không ngờ Dung Nhan lại nói: “Ông chủ, bát lớn là của tôi, bát nhỏ là của anh ta.” Trong sự kinh ngạc của ông chủ, trong cái trợn tròn mắt của Tô Dục, Dung Nhan dịch bát mì lớn tới trước mặt mình. Mì sợi nóng hầm hập tỏa ra hương vị cay nồng, màu đỏ của sa tế bao trùm ở phía trên, trộn lên một cái là có thể nhìn thấy thịt gà, chỉ với món ăn đơn giản như vậy thôi đã khiến Dung Nhan thèm thuồng. Dung Nhan xin ông chủ một cái muỗng rồi múc một muỗng nước dùng đưa vào miệng, cô híp mắt lại vì quá ngon. Cô quay sang nói với Tô Dục đang hoàn toàn không biết ăn như thế nào: “Ăn nhanh đi, nguội rồi sẽ không ăn được nữa.”