Tục ngữ nói đánh người không vả mặt, nhưng Vương Quế Hoa lại không kiêng kị như vậy “Ai nha, có chút người chính là không quen nhìn chúng ta sống tốt, con trai tôi vì đền đáp tổ quốc, đã gần 30 tuổi vẫn chưa kết hôn. Người đàn bà độc ác này muốn phá hủy hôn sự của con trai tôi, chẳng lẽ biết hối hận rồi sao, nói trắng ra là con gái bà hiện tại hối hận tôi cũng coi thường, Mạn Mạn nhà chúng tôi là một cô gái tốt, tôi mắt mù mới có thể coi trọng nhà các ngươi đâu, thượng bất chính hạ tắc loạn, có người mẹ như bà thì con gái cũng không tốt lành gì ”
Những bà nương ở trong thôn, bàn đến việc chửi nhau thì ai cũng không phục ai.
Phương Tú Lệ tức giận nổ mắt, giương nanh múa vuốt muốn nhào tới.
Vương Quế Hoa cũng không chịu thua kém, tuy bà có vóc người nhỏ bé nhưng lại rất có sức lực, mấy tiểu tử thúi trong nhà từ nhỏ đã nặng hơn bọn nhỏ bên ngoài, sức lực của bà rất lớn
“Mẹ, ai tới nhà chúng ta nói nhao nhao thế ”
Cuộc cãi vã của hai người bọn họ kinh động đến mấy đứa con trai ở phía sau nhà, nhà họ Hàn có hai người con trai, Hàn Cảnh Lâm cùng Hàn Cảnh Bách nghe thấy mẹ mình lớn tiếng, bọn họ đồng loạt xuất hiện ở bên trong nhà chính.
Nha, bọn họ đều là những người đàn ông cao lớn 1 mét 8, trông rất hung dữ và doạ người.
Đằng sau sống lưng Phương Tú Lệ đột nhiên cảm thấy lạnh lẽo.
Cứ như vậy, không uổng một chút công phu, Triệu Mạn xem như đã giải quyết một phiền toái lớn như Phương Tú Lệ.
Cùng ngày đó Triệu Mạn liền tới đại đội xin nghỉ để đi lên huyện mua vé xe lửa.
Vì đã lâu không được nghỉ ngơi, hôm sau Triệu Mạn ngủ tới lúc tự tỉnh lại, buổi sáng lên đại đội ngay thời điểm nhóm thanh niên trí thức bắt đầu làm việc, cô thấy đầu giường có một chén cháo trắng, nghĩ đến chắc do Ngụy Mẫn đã giúp mình lấy về, cô liền vào cửa hàng bên trong không gian mua lấy hai quả trứng gà, đi vào trong phòng bếp nấu chín ăn cùng với cháo trắng, cuối cùng cũng cảm thấy bụng dạ thoải mái hơn, nhưng nghĩ đến việc muốn lên huyện phải đi bộ hơn một giờ, cô lại muốn tự kỉ.
Cái thời đại nông thôn này, tìm một chiếc xe đạp mỏi mắt cũng không thấy, ra cửa đều phải đi bộ, cũng khó trách hiện nay dân quê đều hướng hết tới thành thị.
Mỗi năm, giai cấp công nhân đều sẽ được phát một ít phiếu công nghiệp, may mắn có đơn vị có phúc lợi còn có thể được phát phiếu xe đạp, tuy nhiên việc này phải dựa vào may mắn.
Ở thời đại này, ở xưởng dệt hay lò sát sinh gì đó mới có vải vụn hay thịt mỡ thừa, những thứ này chỉ có ở xưởng dệt người ta mới có thể làm ra, cho nên trong mắt mọi người, kỳ thật Triệu Mạn được sinh ra trong một gia đình vô cùng hạnh phúc, may mắn.
Nhưng, đường đường là một lão phó tổng xưởng dệt, thế nhưng lại để chính con gái ruột một mình tới nông thôn cắm đội tri thức, bao nhiêu năm qua cũng không có liên lạc gì.
Con người là phải có tham vọng, cô nhất định phải đi về.
Đi hơn một giờ mới vừa tới ga tàu hỏa huyện thành, dựa theo ký ức của nguyên chủ, Triệu Mạn dễ dàng tìm ngay được địa chỉ bán vé, mua xong vé xe lửa, cô còn dư lại tới hơn ba mươi đồng tiền.
Cô vừa định tìm một chỗ yên tĩnh, vào hệ thống cửa hàng nhìn xem siêu thị trên huyện thành có mặt hàng gì mới không, chưa kịp làm gì đã bị một đôi bàn tay to khoẻ kéo vào trong một hẻm nhỏ.
Người kéo cô có một khuôn mặt thanh tú, dáng dài và vuông, bộ dạng cũng gọn gàng sạch sẽ, thoạt nhìn trắng nõn, khuôn mặt này chẳng trách khiến cho bao nhiêu thiếu nữ trong thôn ngày đêm nhung nhớ, chết mê chết mệt. Đây chính là đóa đào hoa nát trong sách của nguyên chủ Phương Đại Giang.