Người này đang làm gì thế, còn muốn thể diện hay không, không có mặt mũi ra cửa còn không biết tìm người khác mượn một tấm da đắp lên mặt rồi lại ra cửa.
Đừng xem thường Vương Quế Hoa có vóc dáng nhỏ, bàn đến đánh lộn, văn võ bà chưa bao giờ thua
Vốn dĩ mối quan hệ của hai nhà cũng khá tốt, hai chị em nhà họ Phương cùng Vương Quế Hoa ở cùng một thôn, cũng quen biết nhau, hai chị em nhà họ Phương từ nhỏ đã biết câu dẫn đàn ông, hơn nữa tâm tư không tốt, Vương Quế Hoa cùng Vương Thúy Hoa lại là những người sấm rền gió cuốn.
Sau này Phương Mạn Lệ vào thành, Phương Tú Lệ cùng hai chị em nhà họ Vương đều gả vào Đào Hoa thôn, Phương Mạn Lệ luôn cảm thấy kiêu ngạo vì chính mình có người thân ở trong thành, thường xuyên tới nói móc hai chị em nhà họ Vương vài câụ
Tuy rằng hai chị em bà rất lợi hại, nhưng nhà họ Vương lại không có số mệnh tốt, chỉ có thể làm một người nông dân bình thường.
Cho nên khi có người đồn đãi con trai cả của Vương Quế Hoa làm người chăn dê ở Đường Thành, Phương Tú Lệ tự mình làm chủ lui việc hôn sự của con gái.
Lúc ấy Vương Quế Hoa ước gì có thể trực tiếp đi lên xé rách miệng Phương Tú Lệ.
Sau đó, chị gái Vương Thúy Hoa bắt được Phương Tú Lệ lén lút gặp đàn ông ở trong ruộng bắp, lúc này chuyện cười trong thôn mới được chuyển sang Phương Tú Lệ, xứng đáng, hai chị em nhà này đều giống nhau
“Yo, bà còn dám nhớ thương lễ hỏi, con gái nhà người ta cũng không phải bà nuôi lớn, dựa vào cái gì mà tôi cho bà lễ hỏi, bà cũng thật là thú vị, nếu phải cho thì cũng là cho con dâu của tôi tự mình giữ.” Người này thật đúng là không biết xấu hổ.
Tiền cho con dâu chính là của nhà họ Hàn, nhưng nếu cho ả đàn bà trước mắt này, Vương Quế Hoa cảm thấy chính buổi tối này bà sẽ không ngủ ngon, để bà ta khoe khoang, còn dám chướng mắt con trai của tôi, may mắn lúc ấy bà không đồng ý
“Một cô gái lớn như vậy bị các người lừa đi, lễ hỏi cũng không có, chị dâu nhà họ Hàn này, việc này không thể làm như thế, tôi biết, các người chính là muốn lừa người đi Đường Thành, gia đình nhà bà đều là kẻ lừa đảo, lừa cháu gái của tôi.” Phương Tú Lệ nhảy dựng cả lên.
“Xem bà nói chuyện kìa, ai gạt người, thư giới thiệu chính là bộ đội gửi đến, không lẽ bà dám nói bộ đội gạt người. Nói nữa, cũng không thể nhận bừa thân thích, ai là cháu gái của bà, Triệu Mạn cũng không phải là đồ đĩ Phương Mạn Lệ sinh ra.”
“Nói ai đồ đĩ?” Phương Tú Lệ giọng nói đột nhiên cất cao.
“Ai đáp chính là người đó, ai không biết xấu hổ chính là người đó.”
“Lời này của bà là có ý gì, Triệu Mạn tới Đào Hoa thôn chúng ta đã 5 năm, ai mà không biết cha mẹ nó giao nó cho tôi quản lý, chuyện lớn như kết hôn mà nó cũng không nói với tôi một tiếng, bà còn nói các ngươi không phải gạt người.”
“Chính bà rải đi tiểu rồi tự soi gương lại xem đức hạnh của mình như thế nào đi đã, cô gái này cũng không phải nhà các người nuôi lớn, nói trắng ra là ngay cả thân thích cũng là giả thân thích, các người có dám giới thiệu mình cùng Triệu Mạn là thân thích gì trước mặt mọi người trong thôn không, bà dám không, cho dù đúng là thân thích thì cũng không có đạo lý thân thích ngửa tay muốn lấy đi tiền lễ hỏi. Số tiền này tôi phải cho con dâu của mình, không ai có thể lấy đi, bà chính là đồ đĩ không biết xấu hổ, hai chị em nhà bà đều là thứ không biết xấu hổ, chị gái bà câu dẫn đàn ông đã có vợ trong thành, bà cũng cởi quần cùng người khác ở trong ruộng bắp, một đống tuổi có biết xấu hổ hay không ”