Chương 23
Dưới sự phẫn hận, cảm quan của thân thể dường như còn mẫn cảm hơn. Mạnh Nhiên cao trào rất nhanh, mềm mại run rẩy phun ra d m dịch ướt nóng. Cùng lúc đó, cô cảm giác được một đợt dịch nóng vọt vào trong hoa kính. Khi t nh dịch phun ra một cách kịch liệt, cô gần như muốn ngất.
Không biết đã qua bao lâu, thiếu nữ mới hoàn toàn tỉnh táo. Lửa giận tràn vào đại não trong nháy mắt “Đứng dậy.” Cô lạnh lùng nói.
Tần Sơ không nói gì. Anh lặng lẽ ngồi dậy, rút côn th t đang có dấu hiệu sống lại ra.
Mất đi sự tắc nghẽn do côn th t mang lại, cửa miệng lại nhanh chóng ướt đẫm. Mạnh Nhiên không để ý đến hạ thân đang hỗn độn vô cùng, cô miễn cưỡng ngồi dậy. Làn váy bị xé rách bay xuống, dấu hôn và dấu răng chói mắt mà dâm mĩ trên cặp v tuyết trắng.
“Sa thải tôi đi.” Thanh niên nhàn nhạt nói “Tôi không cần tiền thuê nữa.”
Anh biết mình đã làm một chuyện không thể tha thứ, mà chính anh cũng không biết vì sao mình phải làm vậy. Trong cặp đồng tử đen thẫm nhanh chóng hiện lên một tia chán ghét bản thân, nhưng Mạnh Nhiên không chú ý. Cô cong khóe miệng, cười cười
“Ai bảo là tôi muốn làm thế?” Buông tha anh đơn giản như vậy, anh cho là tôi dễ bị bắt nạt à?
“Tôi sẽ trừng phạt anh, nhưng không phải sa thải.”
“Lại đây.”
Cô ngồi trên ghế sofa to rộng quý giá, tuy rằng trần trụi, nhưng vẫn giống một nữ vương như cũ.
Thấy thanh niên không cử động, cô lạnh giọng mở miệng “Tôi không biết hiệp ước mà anh ký với mẹ là thế nào, nhưng từ giờ trở đi, nếu anh không nghe lời tôi nói, tôi sẽ báo với cảnh sát là anh cưỡng bức tôi.”
Đồng tử Tần Sơ chợt co chặt lại Ai mà không biết sự nghiêm trọng của câu tố cáo này, huống chi còn là một người phụ nữ tôn quý tố cáo đàn ông? Anh nhất định sẽ bị quăng vào ngục, bị kết án chung thân.
“Hãy nhớ đến người ông đang nằm trong bệnh viện của anh.” Thiếu nữ khẽ mỉm cười “Tôi lặp lại lần nữa, lại đây.”
Anh di chuyển đến trước mặt cô.
“Quỳ xuống.”
Thanh niên nửa quỳ trước sofa, cúi đầụ
Được lắm, được lắm… Trong đầu Mạnh Nhiên bây giờ chỉ toàn là lửa giận. Nếu anh kiêu ngạo như vậy, nếu anh chán ghét tôi như vậy, thế thì tôi đây sẽ cho anh nếm thử sự nhục nhã lớn nhất
Cô tách hai chân ra, để lộ âm hộ nhỏ nhắn non nớt còn đang phun dịch trắng.
“liếm nó.”
Tần Sơ bỗng ngẩng đầu, trong cặp đồng tử đen nhánh tràn đầy sự tức giận.
“Không nghe được à? Tôi bảo anh liếm.”
Không khí chợt đình trệ, như chạm vào là nổ ngay. Trong vài khoảnh khắc, Mạnh Nhiên đã nghĩ người đàn ông trước mặt sẽ nổi bão như một con báo đốm, nhưng cuối cùng anh vẫn cúi đầu, vươn lưỡi ra chạm vào hoa môi còn đang sưng đỏ.
Ưm… Tiếng rên rỉ trào lên cổ họng, thiếu nữ đột nhiên nắm chặt sofa.
Sự ngứa ngáy nhanh chóng lan tràn. Bựa lưỡi to lớn linh hoạt còn đang băn khoăn chần chờ ở cửa huyệt, sau khi nhận thấy sự khác thường của cô, Tần Sơ rũ mắt, dứt khoát nắm lấy đùi của cô, chôn và khuôn mặt vào.
“A, ưm… a…”
Cuối cùng Mạnh Nhiên cũng không nhịn được. Cô rên rỉ mềm mại, thân mình vặn vẹo một cách bất an, bờ mông cọ xát qua lại trên sofa.
Bàn tay to dùng sức bắt lấy cô, hung hăng ấn cô xuống. Đầu lưỡi liếm một vòng quanh thịt non ở miệng huyệt rồi đẩy ra hoa môi hơi khép lại, lần theo đường nhỏ mà tìm kiếm.
Nhiên Nhiên, một người phụ nữ vĩnh viễn không chịu thua cười ha hả
“Ưm…”
Đầu lưỡi vừa với vào trong hoa huyệt tìm tòi, Mạnh Nhiên đã cắn môi, nhỏ giọng rên rỉ.