Chương 22
Thực tế, bây giờ cô đang vô cùng tức giận. Tuy đang trừng mắt một cách hung tợn với người đàn ông, nhưng cô lại không giãy giụa.
Mạnh Nhiên rất thông minh, biết cái gì gọi là xem xét thời thế. Chuyện đã đến nước này, giãy giụa nữa cũng không có ích gì. Hơn nữa, đây cũng chỉ là một giấc mơ, sao cô phải làm ra vẻ như vậy?
“Tốt nhất là anh nên nhanh lên.” Cô lạnh lùng nói.
Lời còn chưa dứt, côn th t bèn húc một cái thật mạnh vào hoa tâm. Tần Sơ nhấp môi, đường cong trên mặt căng thẳng giống như nham thạch, lạnh lẽo mà cứng cáp. Tiếp theo, như muốn trả thù, anh càng húc càng nhanh, càng húc càng sâụ
“Ưm, a… Ưm…”
Rất nhanh, thiếu nữ đã không chống đỡ được.
Tiếng rên rỉ nhẹ nhàng được phát ra từ đôi môi anh đào hơi sưng đỏ. Giọng nói của cô vốn đã rất mềm mại, bây giờ lại có thêm sự kiều mị không thể nói thành lời.
Cố gắng nhẫn nhịn hết mình, nhưng Mạnh Nhiên phát hiện mình không có cách nào ngăn cản phản ứng sinh lý. Hai con thỏ trước ngực đong đưa theo sự va chạm không ngừng của người đàn ông, tuy rằng nửa người trên còn mặc đủ quần áo, nhưng chỉ cần nhìn v đưa đẩy một cách d m đãng như vậy, mặt cô càng ngày càng nóng.
Chợt nghĩ đến cái gì đó, cô bắt đầu cố sức co rút âm hộ nhỏ nhắn.
Sắc mặt của Tần Sơ lập tức thay đổi. Cặp đồng tử đen nhánh vốn không có tí cảm xúc của anh hiện lên một tia tức giận, khi đối diện với ánh mắt khiêu khích của thiếu nữ, anh lạnh lùng hừ một tiếng.
“Tôi đã nói, tốt nhất là anh nên nhanh lên.”
Mạnh Nhiên ngoài cười nhưng trong không cười. Nếu cái tên khốn nạn này không chịu nhanh lên thì cô đành phải tự nghĩ chút biện pháp vậy.
Điều động toàn bộ lực lượng ở hoa huyệt, cô để mị thịt gắt gao cắn chặt côn th t. Hai bên dán sát, không còn tí khe hở, làm Mạnh Nhiên cảm giác được những sợi gân gập ghềnh dữ tợn trên thân gậy một cách rõ ràng. Cô hít một hơi, thả lỏng theo bản năng. Tần Sơ nhân cơ hội này mà tiến quân thần tốc, quy đ u to lớn nhắm ngay vách thịt mềm mại, đâm chọc thật mạnh…
“Ưm ”
Thân mình của cô run rẩy. Không cần cô cố tình, vách tường bị kiƈh thích chợt co rút một cách điên cuồng, như có cả vạn cái miệng nhỏ cùng nhau hút lấy côn th t, làm nó khó mà di chuyển.
Mồ hôi trên trán Tần Sơ chảy từng giọt, anh thở dồn dập nặng nề. Anh nắm lấy vòng eo của thiếu nữ, dùng sức ấn về háng của mình. Theo sự không màng tất cả mà phá vỡ lá chắn, đâm chọc càng sâu của anh, hai quả trứng thậm chí còn vỗ thật mạnh vào bờ mông thiếu nữ.
“A, ưm… a… a ”
Mạnh Nhiên hối hận. Đúng là không nên chủ động khiêu khích đàn ông mà… Cô biết rõ, trong loại tình huống này, người xui xẻo nhất định là cô. Bây giờ cô đầu váng mắt hoa, bị sự thọc vào rút ra vừa nhanh vừa sâu giữa hai chân làm trước mắt trắng xóa. Vì đùi phải đặt trên đầu vai người đàn ông, thậm chí cô có thể tinh tường nhìn thấy cách mình bị xâm phạm…
Một cây côn thịt đỏ đậm nhanh chóng ra vào, thân gậy biến mất ở giữa đôi chân trắng như ngọc của cô rồi lại rút ra, mang theo một lượng lớn d m thủy.
Trắng đen đối lập, mạnh mẽ mà dâm mĩ. Cô không nhịn được, nhắm mắt lại, cảm giác trước ngực mình chợt lạnh. Một bàn tay to phủ lên, cầm lấy v , xoa nắn thật mạnh.
“Tần Sơ, anh… Anh chờ đấy cho tôi… a… ưm a… a…”
Cô không nên để ý đến tên khốn nạn này Cái nhiệm vụ thụ tinh gì gì kia, cứ để anh ta bị Mạnh phu nhân tra tấn đi cho rồi