⬅ Trước Tiếp ➡

“Đúng vậy.” Mạnh Nhiên trả lời. Âm thanh của cô không cao không thấp, rất mềm nhẹ, nhưng bảo đảm mỗi người trong phòng đều có thể nghe được “Sao khi học xong tôi thích tự tập biểu diễn vài đoạn ngắn, để đạo diễn Trần chê cười rồi.”
“Tôi thấy rất tốt.” Trần Vũ Dương là loại người có tận mắt thấy mới công nhận, dường như ông không muốn người ta cho rằng mình quá bất công, lại nói thêm một câu “Với một học sinh, như thế đã là không tệ.”
Mạnh Nhiên vui vẻ trong lòng, cố gắng không để mình thất thố “Cảm ơn ngày đã khen ngợi. Tôi đã tốt nghiệp một năm, có một ít kinh nghiệm biểu diễn, tôi cảm thấy… mình có thể biểu diễn tốt hơn lúc đó.”
Lời nói của cô có hơi lớn mật, nhưng Trần Vũ Dương không tức giận. Trước khi thử kính Mạnh Nhiên đã nghiên cứu nhiều tư liệu, có thể hiểu được một chút về tính tình của vị đạo diễn nổi tiếng này.
Yêu tài , cũng thích bồi dưỡng các diễn viên có thiên phú. Hơn nữa, tính tình không rồi, chỉ cần có thực lực thì sẽ rất dễ nói chuyện. Đương nhiên, phải có đủ thực lực trước.
Tài ở đây là tài năng.
“Được.” Trần Vũ Dương có vẻ có hứng thú hơn “Chọn một trong ba đoạn ngắn kia đi. Cô có 4 phút để chuẩn bị, đừng làm tôi thất vọng.”
Nhận lấy kịch bản phó đạo diễn đưa, nhanh chóng xem một lần nội dung, Mạnh Nhiên nhắm hai mắt lại.
Bốn phía an tĩnh, cô nghe thấy tiếng tim đập của bản thân, cả tiếng “vù vù” – camera chuyển động.
‘Không cần chú ý đến nó, Mạnh Nhiên.’ Cô nhủ thầm. ‘Như là lúc mày biểu hiện trong video kia vậy, như là khi mày biểu diễn một mình vậy, chỉ cần coi như cái máy kia không tồn tại là được.’
Cô mở mắt, cặp mắt trong trẻo như mặt hồ.
Ngay sao đó, hung ác nhanh chóng xuất hiện trong đôi mắt đen láy.
“Tiện nhân.” Thiếu nữ lạnh lùng nói. Trước mặt cô không có một bóng người, nhưng dường như lại có một người phụ nữ làm cô hận thấu xương.
“Ngươi cho rằng làm như vậy thì sẽ được Hoàng Thượng sủng ái sao?”
Cô di chuyển từng bước một, lạnh lùng mà cao ngạo đi đến trước mặt “người phụ nữ kia”.
“Ngươi không biết Hoàng Thượng muốn cái gì.” Lúc này, sự tàn nhẫn trong mắt nàng vẫn chưa rút đi, nhưng Trần Vũ Dương chú ý thấy trong sự tàn nhẫn kia tại thêm vài phần đắc ý. “… mà ngươi, lại thiếu cái gì.”
Quả nhiên là một hạt giống tốt. Trần Vũ Dương dần ngồi ngay ngắn lại, tầm mắt nhanh chóng xẹt qua lý lịch sơ lược của diễn viên trên bàn. Mầm tốt như thế này, vì sao lúc trước chỉ được xuất hiện sơ qua ở vài bộ phim nhỏ?
Suy nghĩ nhanh chóng thay đổi, sự chú ý của ông lại đặt lên màn biểu diễn của Mạnh Nhiên một lần nữa.
Lời kịch, dáng vẻ hay năng lực phản ứng,… tất cả đều không thể bắt bẻ, hơn nữa còn có sự nắm chắc với nhân vật…
Lúc này Mạnh Nhiên đã hộc ra lời kịch tiếp theo “Nhưng mà, cái ngươi không có, ta có.”
“Ta hy vọng ngươi hiểu rõ, thân phận của ngươi thế nào, mà…”
Bỗng nhiên, lời nói của cô đứt quãng.
Không biết từ khi nào, một nhân viên công tác dưới sự sai bảo của phó đạo diễn đã đi đến sau camera, điều chỉnh góc độ ống kính. Có lẽ cậu ta muốn quay màn biểu diễn của Mạnh Nhiên tốt hơn, nhưng nó cũng đúng lúc làm ống kính nhắm thẳng vào Mạnh Nhiên.
“… mà thân phận của ta lại thế nào.”
Nhanh chóng dịch chuyển tầm mắt, Mạnh Nhiên tiếp tục đọc lời kịch. Nhưng cái khúc đứt quãng ngắn ngủi kia, đã làm Trần Vũ Dương cau mày lại.
Chuyện tệ hơn còn ở phía saụ Ống kính chậm rãi di chuyển, qua mấy lần điều chỉnh, đuổi theo thiếu nữ đứng trong sân.


⬅ Trước Tiếp ➡