Tiếp ➡

“Tiểu Nhiên, xong chưa?”
“Dọn dẹp nhanh lên đi, chị gửi địa chỉ qua WeChat cho em rồi đấy.”
“9 giờ nhé, nhất định không được đến muộn.”
Mạnh Nhiên mở ra cánh cửa phòng trộm đã bị tróc một mảng sơn trước mặt, giơ tay vuốt vuốt tóc mái, vừa xỏ giày vừa trả lời điện thoại
“Chị Tô không phải lo, hôm nay em nhất định sẽ biểu diễn thật tốt.”
Một tiếng thở dài truyền ra từ trong ống nghe “Chị có thể không lo lắng được sao, em…”
Dừng một chút, người phụ nữ được gọi là “chị Tô” không nói tiếp, mà liên tục dặn dò
“Nhân vật này rất quan trọng với em, tuy rằng chỉ là nữ phụ 4, nhưng có khá nhiều suất diễn trong phần đầu của kịch bản. Hơn nữa nhân vật này tính cách khá phức tạp, nếu em thể hiện tốt thì không chừng còn trội hơn nữ 2, nữ 3.”
“Đạo diễn Trần thì em cũng biết rồi, đã 5 năm không quay phim truyền hình. Lần này hợp tác với Tinh Hằng, cho dù sau đó em không nổi thì cũng là một cơ hội hiếm có.”
“Nắm cho chắc vào, biết không?”
“Đạo diễn Trần sẽ đích thân tham gia đánh giá buổi thử vai này. Chị đã đưa video hồi trước em diễn cho phó đạo diễn, ông ta nói sẽ tìm thời gian đưa đạo diễn Trần xem. Chỉ cần ông ấy xem thì nhất định sẽ có ấn tượng với em, đây là cơ hội của em.”
Nói xong, người phụ nữ hộc ra một câu như thở dài “Tiểu Nhiên, chị tin em.”
Chị tin em…
Mạnh Nhiên ngồi trên hành lang chờ thử vai, tay nắm chặt chai nước khoáng được phát, câu nói kia dường như vẫn còn vang vọng trong đầụ
Lại thêm một cô gái dáng người uyển chuyển, ăn mặc hợp thời đi qua trước mặt cô, đây đã là người thứ 15. Cho đến bây giờ, mỗi người đi vào căn phòng kia đều mang khuôn mặt chán nản mà đi ra.
Cô gái ngồi bên cạnh cô nhìn có vẻ vô cùng căng thẳng, không ngừng thở mạnh, liên tục xoắn xoắn váy, cả đầu ngón tay cũng run run rẩy rẩy.
Nhưng Mạnh Nhiên không khác tí nào, chỉ có ánh mắt hơi hoảng hốt. Chắc hẳn cô là người căng thẳng nhất, đây là cơ hội duy nhất của cô. Nếu cô mất cơ hội này, chỉ sợ sau này sẽ không có cách nào bò dậy.
“Số 37.”
Một nhân viên công tác mở cửa, theo sau là cô gái vừa nãy, trông như sắp khóc. Khoảng cách giữa lúc cô ấy vào rồi lại ra, chỉ có 5 phút đồng hồ.
Nhân viên công tác không để ý đến cô ấy, nhìn xung quanh hành lang gọi “Mạnh Nhiên.”
Mạnh Nhiên đứng lên, cười lễ phép với nhân viên công tác “Cảm ơn, là tôi đây.”
“Ờm.” Nhân viên công tác liếc nàng một cái “Vào cùng với tôi.”
Phòng thử kính rất lớn, như là một cái phòng xép được cải tạo. Bên ngoài là phòng khách trống trải, di chuyển qua lớp ngăn cách mới có thể nhìn thấy bên trong bày ra một cái bàn và một cái camera.
Mạnh Nhiên nỗ lực để bản thân không nhìn chăm chú cái máy đen ngòm kia, thậm chí làm cho ánh mắt như nhìn vào hư không. Nhưng trên mặt cô vẫn là một nụ cười khéo léo như cũ, gập người chào mấy người ngồi sau bàn.
“Xin chào đạo diễn Trần, xin chào các vị tiền bối.”
“Ừm.”
Người ngồi ở giữa chính là đạo diễn Trần Vũ Dương. Ông tùy ý nhìn lướt qua, chỉ nghe thấy phó đạo diễn đứng ở một bên nói “Thầy Trần, đây là số 37 – Mạnh Nhiên, do Giải Trí Nhạc Thiên tiến cử.”
“Nhạc Thiên? Mạnh Nhiên…” Dường như cái tên này làm cho Trần Vũ Dương nhớ đến gì đó, ông hỏi phó đạo diễn “Là cái video lần trước kia hả?”
Được sự khẳng định của phó đạo diễn, ông mới có chút hứng thú với cô gái đứng cách đó không xa “Tôi đã xem video Tô Miên đưa đến, cô ấy nói đấy là cô biểu diễn hồi năm hai đại học?”


Tiếp ➡