Chị Vương lại như cái máy hát được mở, lập tức phổ cập khoa học cho cô, "Đại khái là dạo trước, cứ cách mấy ngày sẽ có người mất tích ở hồ Minh, hai tháng qua, đã có ba mươi mấy người mất tích rồi. Mà năm ngày trước, lại có thêm một người nữa mất tích Sống không thấy người, chết không thấy xác, giờ còn ai dám tới đây nữa chứ "
"Không phải bên chỗ hồ Minh đều gắn camera theo dõi ư?" Cô thuận miệng hỏi, sao lại không tìm ra chứ.
"Nhưng dù có xem camera cũng không tìm được gì hết " Chị Vương thở dài một tiếng, lại lắc đầu nói, "Nghe nói hôm qua đã cho người lặn xuống đáy hồ tìm kiếm, kết quả vẫn chẳng thấy gì."
"Chưa hết đâu " Tiểu An ở bên cạnh cũng ghé sát lại, hạ thấp giọng nói với vẻ thần bí "Em nghe một người quen biết nội tình nói, trên camera cho thấy, mấy người này đều đột nhiên biến mất không thấy tăm hơi ở cùng một địa điểm, giống như tan biến vào hư không vậy, không thấy bóng dáng đâu nữa "
"Thật không đấy, sao nghe sợ thế?" Chị Vương thoáng kinh ngạc, lập tức rùng mình, "Không phải hồ Minh này có thứ gì đó không sạch sẽ đấy chứ?"
"Chúa mới biết được." Tiểu An cũng run lên theo.
Dường như chị Vương nghĩ tới cái gì đó, "Chị nghe nói, trước khi hồ Minh được khai phá, nơi này hình như là nghĩa địa đấy."
"Òa " Tiểu An trợn tròn mắt, không hề sợ hãi mà chỉ tràn ngập tò mò, "Thảo nào..."
Mắt thấy hai người càng nói càng thái quá, Quách Quả không nhịn được xen vào một câu "Em thấy hồ này khá đẹp mà, hẳn là không có chuyện đó đâu " Vừa tới đây, cô đã xem qua rồi, cái hồ đó tràn ngập ánh sáng, trên có núi, dưới có sông liền một mảnh, là nơi mà những vật tà ma cực kỳ chán ghét, sẽ không tới đây mới đúng.
"Tiểu Quả." Chị Vương vỗ bả vai cô, bày ra vẻ mặt của người từng trải, "Trên đời này, có một số việc thà cứ tin là có vẫn hơn, em còn nhỏ tuổi nên không hiểu đâụ Nếu thật sự đụng phải, lúc ấy sợ hối hận cũng chẳng kịp."
"..." Tuổi nhỏ ư?
"Cái gì không kịp thế?" Chị Vương vừa nói xong, một giọng nói quen thuộc liền vang lên, Từ Chính mặc cảnh phục đẩy cửa đi vào.
"Lão Từ " Chị Vương hơi kinh ngạc.
"Anh Từ." Quách Quả cũng vội vàng chào một tiếng, hai người các cô lập tức ăn ý cùng dừng đề tài ma quái này, sợ lại phải nghe giáo dục tư tưởng hai tiếng đồng hồ nữa.
"Chị Vương, Tiểu Quách, đã lâu không gặp." Từ Chính cười chào lại.
"Người bận rộn như cậu, sao lại rảnh rỗi tới quán tôi thế này?" Chị Vương quan sát anh ta một lượt từ trên xuống dưới.
"Vừa hay ở gần đây có vụ án cần điều tra, thuận tiện đưa đồ qua đây cho Quách Quả." Anh ta giải thích một câu rồi đưa một cái túi ra.
Quách Quả nhận lấy, rút từ bên trong ra một quyển sổ màu hồng, tức khắc trợn tròn mắt, "Sổ hộ khẩu Em ư?" Cô vội vàng mở ra, quả nhiên bên trên có tên của mình.
"Tình huống của cô khá đặc thù." Từ Chính giải thích, "Chúng tôi đã liên hệ với các tỉnh, tra xét mấy tháng cũng không tìm được bất cứ thông tin gì về cô. Nhưng không thể để cô như thế này mãi được, cho nên tôi mới làm báo cáo, giải thích tình hình với cấp trên một chút, rồi một lần nữa đăng ký hộ tịch cho cô."
"Vậy từ nay về sau em sẽ không phải người vô gia cư nữa rồi đúng không?"
"Đương nhiên."
"Thật tốt quá " Trong lòng Quách Quả vô cùng ấm áp, lập tức có cảm giác y như vừa trúng xổ số trăm triệu, kích động túm lấy tay Từ Chính, "Cảm ơn, thật cảm ơn chú cảnh sát quá ạ Anh Từ... À không Chú Từ "
Khóe miệng Từ Chính giật giật, sao mới có một lát mà anh ta đã lên cấp cha chú rồi thế này