⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng không bằng cấp, không hộ khẩu, không chứng minh thư, hành trình tìm việc đúng là quá đau thương.
Quách Quả lại một lần nữa thở dài, sờ vào túi, lấy ra một tấm danh thiếp. Anh Từ đưa nó cho cô lúc cô rời đi. Nói là cửa hàng của một người bạn, vừa hay đang thiếu người, đã đánh tiếng rồi, sáng mai cô có thể tới đó làm việc.
Cũng may, ít nhất cô đã có việc làm.
Công việc mà Từ Chính giới thiệu cho cô là làm phục vụ ở một quán cà phê, tọa lạc trên con phố thương mại cực kỳ sầm uất. Tuy tiền lương không cao lắm nhưng công việc cũng được coi như nhẹ nhàng, ít nhất vẫn đủ để sinh tồn được tại thành phố C này.
Cuộc sống của Quách Quả coi như tạm yên ổn. Có thể do trước kia khi tu luyện đã quen với việc không có chuyện gì liền bế quan an nhàn dăm ba năm liền, thế nên cô cũng chẳng nghĩ tới việc thay đổi công việc khác, vì vậy đã làm ở đây được gần nửa năm rồi.
Hôm nay là ngày lĩnh lương, Quách Quả hào hứng đi tới quán cà phê. Trải qua nửa năm đi làm, giờ cô đã có thể tự đóng tiền nhà, cũng đóng được tiền điện nước. Lần này lĩnh lương còn có thể trả nợ cho anh Từ nữa. Nhưng trong túi chẳng bao giờ có tiền thừa, cô cảm nhận được sâu sắc cuộc sống khó khăn này, vô cùng nhớ nhung cái lúc mình trúng giải xổ số trăm triệụ Nghĩ thôi mà đã muốn khóc rồi
Quách Quả thay quần áo đồng phục của quán xong liền đi về phía quầy bar, vừa từ sau bếp đi lên liền thấy ngay tình cảnh trống vắng của quán, chỉ có bốn năm người, bao gồm cả bạn làm cùng Tiểu An và chị chủ Vương.
Cô hơi sửng sốt một chút, đáng ra quán này nằm ở phố thương mại sầm uất, hôm nay lại là cuối tuần, giờ này các cô đã phải bận tối tăm mặt mũi rồi mới đúng chứ, tại sao lại vắng tanh vắng ngắt thế này?
"Chị Vương, Tiểu An." Quách Quả chào hai người ở quầy bar, vừa lấy tạp dề của phục vụ ra mặc lên, vừa thuận miệng hỏi "Sao hôm nay lại vắng khách thế ạ?"
"Tiểu Quả tới rồi." Hai người gật đầu chào lại cô, vẻ mặt chị Vương vô cùng ưu sầu, nói "Chẳng phải là vì công viên hồ Minh ở bên cạnh xảy ra chuyện, chẳng ai dám tới phố thương mại này nữa hay sao. Không phải riêng cửa hàng của chúng ta đâu, cả phố này đều quạnh quẽ như vậy." Nói xong lại thuận tay đưa cho cô một cái phong bì, "Đây, tiền lương tháng trước của em nhé "
"Cảm ơn chị Vương ạ " Quách Quả vội vàng nhận lấy, mở ra đếm lại rồi mới cẩn thận nhét vào túi, lúc ngẩng lên, thấy chị Vương vẫn còn đang chán nản thì không nhịn được hỏi một câu "Công viên hồ Minh xảy ra chuyện gì thế ạ?"
Công viên hồ Minh là công viên mới được xây dựng ở bên cạnh phố thương mại, có núi, có hồ, cực kỳ rộng lớn mà cảnh sắc cũng rất đẹp, hơn nữa lại mở miễn phí cho mọi người, được coi là nơi tất cả nhân dân thành phố C đều yêu thích tới chơi, khiến cho mấy con phố buôn bán xung quanh đều sần uất theo.
"Bình thường bà không xem ti vi à?" Tiểu An ở bên cạnh kinh ngạc nhìn cô, "Tin này đã được phát mấy lần trên ti vi rồi, ngay cả YTV News cũng đã phát sóng nhiều lần rồi ấy."
"..." Quách Quả vốn không có tiền mua ti vi quả thực muốn rời cái hội chém gió này.
"Xem đi, lại phát nữa rồi." Chị Vương chỉ lên ti vi, ý bảo cô xem.
Quách Quả nhìn thoáng qua, tin tức bên trên quả thực đang phát cảnh ở hồ Minh, trong bản tin còn có thể thấy rất nhiều cảnh sát đang phong tỏa hiện trường. Chẳng qua đây là quán cà phê, người tới đều thích yên tĩnh, vì thế ti vi trong quán cũng được để ở chế độ yên tĩnh, vì thế chẳng biết đang nói cái gì.
⬅ Trước Tiếp ➡