Đang chuẩn bị mở cửa, đột nhiên quần bị một bàn tay nhỏ kéo lại, quay đầu thì thấy Linh Âm nước mắt lưng tròng nhìn mình, "Chủ nhân... Ngài định vứt bỏ Linh Âm ư? Em thật sự rất ngoan, rất có ích Ngài... có thể nghĩ thêm một chút nữa được không?" Cô bé khóc lóc giống hệt một đứa trẻ sắp bị bỏ rơi, lại cắn chặt môi dưới, không để tiếng khóc bật ra.
Quách Quả chỉ cảm thấy lương tâm như bị đâm một dao thật mạnh, đây là pháp thuật công kích của khí linh à?
"Chị chỉ ra ngoài thôi, không phải... Thôi, bỏ đi, cùng đi nào " Nói xong liền bế đứa trẻ trên mặt đất lên, cùng nhau ra ngoài.
Linh Âm lập tức như ánh mặt trời ló rạng sau cơn mưa, nước mắt ngay lập tức ngừng rơi, nhanh tới mức choáng váng, còn thuận tay ôm chặt lấy cổ cô, ngoan ngoãn tựa đầu vào vai cô.
Bản thể của Linh Âm vốn là pháp khí, hơn nữa chỉ là cái chuông nhỏ, trừ phi nó cố tình dùng tu vi để tăng thể trọng của bản thân, nếu không bản chất của nó cực kỳ nhẹ, cho nên Quách Quả bế suốt đường đi cũng thấy rất nhẹ nhàng.
Nửa tiếng sau, hai người đã tới chỗ rừng phong bên cạnh hồ Minh. So với lúc phá trận lần trước, giờ trong rừng đầy người đi dạo. Cô thả đứa bé trên tay xuống, sau đó đổi thành dắt tay nó, đi lòng vòng nửa ngày mới tới được chỗ từng bày trận pháp.
Có lẽ do đã được dọn dẹp qua nên không còn nhìn thấy dấu vết của trận pháp nữa. Cô nhìn khắp xung quanh, cuối cùng dừng ở chỗ tảng đá từng bị cô đánh nứt vì tưởng là mắt trận.
Quan sát kỹ, vết nứt trên tảng đá càng rõ ràng hơn, đặc biệt là cái khe ở giữa bề mặt có thể nhét vừa một ngón tay, kéo dài quanh tảng đá. Cô ghé sát mắt nhìn, quả nhiên cảm giác còn linh khí sót lại tản ra từ bên trong.
Linh Âm cũng lắc bàn tay nhỏ, chỉ vào cục đá, ngoan ngoãn nói, "Chủ nhân, chủ nhân, em chui ra từ đây này."
Không ngờ mình sẽ đoán trúng, cô kinh ngạc quay đầu "Nhóc là trận khí "
Cái gọi là trận khí, chính là pháp khí dùng để bày trận.
Từ trước đến nay, chúng thường được dùng để áp trận, nhằm gia tăng tính công kích hoặc khả năng phòng ngự của trận pháp. Chỉ có tu sĩ không thiếu pháp khí cao cấp mới dám lựa chọn dùng cách này để bày trận. Dù sao, trận pháp luôn cố định ở một chỗ, bày một trận khí tức là đã mất đi một pháp khí rồi.
Cô lặng lẽ đoán xem rốt cuộc là tu sĩ trâu bò nào, bày trận khí thì cũng thôi đi, không ngờ còn là trận khí đã sinh ra khí linh nữa chứ. Chưa bao giờ gặp tu sĩ nào thừa tiền như thế, phỏng chừng còn giàu có hơn cả đống tài sản có thể nuôi sống được cả một môn phái của sư huynh nhà cô.
Linh Âm nghiêng đầu, vẻ mặt mê mang "Chủ nhân ơi, trận khí là gì ạ?"
"Em không biết ư?" Cô ngẩn ra một chút, không phải cô nhóc này đã ở trong trận pháp này rất lâu hay sao? "Lúc chủ nhân của em dùng em để áp trận đã không dặn dò gì sao?" Rõ ràng Linh Âm là pháp khí dùng để áp chế con yêu thú cấp mười kia, sao lại không nắm rõ nhiệm vụ của bản thân được nhỉ?
Linh Âm lắc đầu, khuôn mặt nhỏ càng mơ hồ, "Chủ nhân, ngài muốn dặn dò em cái gì sao?"
"Chị không nói mình, ý chị là..."
Khoan khoan
Cô nói được một nửa liền dừng lại, quan sát Linh Âm từ trên xuống dưới một cái, tức khắc có một phỏng đoán rất to gan, "Linh Âm, em... lớn chừng nào rồi?"
"Dạ?" Cô bé ngẩn người, khuôn mặt nhỏ lập tức nhăn như quả mướp đắng, làm như rất khó trả lời.
"Ý chị không phải chân thân của em " Cô vội vàng bổ sung thêm một câu, "Ý chị là, em thức tỉnh linh trí, hóa thành khí linh được bao lâu rồi?"