"..." Sao một cái khí linh thôi mà thích diễn thế chứ Khóe miệng Quách Quả giật giật, cuối cùng vẫn giải thích một câu, "Đây không phải pháp khí, nó chỉ là chuông bình thường thôi. Mà chị, cũng không phải chủ nhân của nhóc đâu "
"Chủ nhân..." Linh Âm lại chuẩn bị rơi nước mắt.
"Dừng dừng dừng, chúng ta bình tĩnh nói chuyện được không?" Cô vội vàng ngăn cản, nghiêm túc hỏi, "Nói đi, rốt cuộc chủ nhân của nhóc là ai, tên là gì? Còn nữa... Tại sao nhóc lại xuất hiện ở thế giới này?"
"Chị chính là chủ nhân của em mà " Linh Âm trả lời rất đương nhiên, hoàn toàn không chần chừ một chút nào, rõ ràng không hề giống đang nói dối, còn nghiêng đầu nhìn cô, dường như rất kỳ quái tại sao cô lại hỏi một câu như thế.
"Đã nói chị đây không phải..." Quách Quả vừa định giải thích, đột nhiên nghĩ tới cái gì, lại thay đổi cách hỏi, "Tại sao em cứ khẳng định chị là chủ nhân của em thế?"
"Bởi vì chủ nhân là người đầu tiên Linh Âm nhìn thấy khi tỉnh giấc, đương nhiên chị là chủ nhân của em rồi "
"..." Người thứ nhất cái con khỉ ấy, Tiểu An thì sao hả? Nhóc ném cậu ấy đi đâu rồi?
"Hơn nữa..." Linh Âm chớp mắt, lại bổ sung thêm một câu, "Linh Âm thích nhất hơi thở trên người chủ nhân."
"..." Hơi thở, ý nó là linh khí sao? Cứ theo cách nó nói, chẳng lẽ cứ tùy tiện tìm một vật có linh khí là nó sẽ nhận chủ luôn à?
"Linh Âm sẽ không bao giờ phải rời xa chủ nhân nữa " Cô bé lại hoàn toàn không cảm thấy có vấn đề gì, một lần nữa ôm chặt chân cô.
Quách Quả nhìn bộ dạng cô bé như một món trang trức đang treo trên chân mình thì cảm thấy đau đầu, đám khí linh các ngươi nhận chủ tùy tiện quá rồi đấy Ánh mắt đầu tiên nhìn thấy người có linh khí liền nhào lên gọi chủ nhân. Nhóc không có tiết tháo như thế, những khí linh khác có biết không đấy?
Mà, khoan đã Ánh mắt đầu tiên ư?
Cô vội vàng kéo "đồ trang sức" ra, ngồi xổm xuống trước mặt cô bé, hỏi "Nhóc nói tỉnh lại ý là như thế nào?"
"Chính là tỉnh lại đó " Cô bé vội vàng dùng tay nhỏ che mắt lại, sau đó mở tay ra, nghiêm trang chớp mắt làm mẫu một lần, lại mang theo một chút tủi thân, nói "Trước đó, nơi ấy tối đen như mực, đáng sợ cực kỳ, em đợi lâu ơi là lâu, mới chờ được chủ nhân tới."
Đen như mực là cái quỷ gì? Đồn công an đáng sợ như thế ư?
"Vậy trước khi nhóc ngủ say thì sao?" Quách Quả tiếp tục hỏi, "Trước đó đã xảy ra chuyện gì? Tại sao nhóc lại ngủ say?"
"Trước khi ngủ say..." Linh Âm sửng sốt một chút, bắt đầu cố gắng nhớ lại, dường như gặp phải đề bài khó, cả khuôn mặt nhỏ đều nhăn tít, sau đó lắc đầu mếu máo nói, "Linh Âm... Linh Âm không biết."
Mày Quách Quả càng nhăn dữ dội hơn, cũng không nghi ngờ cô nhóc này nói dối nữa, bởi vì khí linh vốn không biết nói dối là gì, đặc biệt còn liên quan tới vấn đề nhận chủ.
"Vậy nhóc tỉnh lại vào lúc nào?" Cô hỏi tiếp.
Linh Âm bẻ ngón tay nghiêm túc đếm, một lúc sau mới giơ hai bàn tay mũm mĩm lên, bật sáu ngón tay nói "Sáu ngày, Linh Âm tỉnh lại vào giờ Dậu sáu ngày trước."
"Sáu ngày trước..." Cô cẩn thận suy nghĩ, sau đó đột nhiên trợn trừng mắt lên.
Khoan đã Giờ Dậu sáu ngày trước, chẳng phải là lúc căn nhà nhỏ vuột khỏi tay cô sao?
"Nhóc tỉnh lại ở nơi nào?"
"Linh Âm không biết " Cô nhóc lắc cái đầu nhỏ, "Nhưng ở đó có rất nhiều cây có lá màu đỏ."
Lá cây màu đỏ? Chẳng phải là rừng phong kia sao? Lúc này đang là mùa thu, vừa dịp lá cây chuyển sang màu đỏ.
Trong lòng cô có một suy đoán lớn mật, muốn lập tức chạy tới hồ Minh xem xét.
"Linh Âm, nhóc ở đây, không được chạy lung tung, chị phải ra ngoài một lúc." Nói xong liền cầm lấy chìa khóa, định ra ngoài.