⬅ Trước Tiếp ➡

Cô ta thấy Văn Dĩ Sanh đi về phía góc nhà vệ sinh, không hiểu hỏi "Sanh Sanh, cậu lấy cái đó làm gì vậy? Đó là cây lau nhà cô lao công dọn vệ sinh mà "
Sắc mặt Văn Dĩ Sanh rất bình tĩnh, khuôn mặt nhỏ nhắn lúc này hơi ửng đỏ, cô cầm cây lau nhà không nói một lời đi thẳng ra ngoài.
Chung Nguyệt Nhi hơi ngẩn ra, tiếp đó trong đầu hiện lên câu nói đáp trả mà hôm qua Văn Dĩ Sanh nói với Cố Huyên.
Dùng cây lau nhà vừa lau bồn cầu của cô lao công để cọ sạch miệng…
Chung Nguyệt Nhi giật mình vội vàng đuổi theo, đừng nói Văn Dĩ Sanh định làm thật nhé
Trong giờ nghỉ giải lao, khác với cách trang trí nghiêm ngặt trong phòng luyện tập, ngoài hành lang có những chiếc ghế sô pha mềm mại để mọi người nghỉ ngơi, có khá nhiều người chọn nơi đây để thư giãn.
Cố Huyên chiếm một chiếc sô pha ba chỗ, cô ta nằm trên đó đang hăng say chơi trò "Vương Giả Vinh Diệú, rõ ràng cô ta đã quên béng chuyện Văn Dĩ Sanh bị nhốt trong nhà vệ sinh.
“Huyên Huyên ” Một cô gái khác hoảng sợ gọi tên cô ta.
Cố Huyên hơi giật mình, còn chưa kịp phản ứng thì một cây lau nhà đã đè lên mặt cô ta, miếng giẻ lau che kín miệng và mũi Cố Huyên, mùi tanh hôi trên giẻ lau xộc thẳng lên não cô ta
"Oẹ " Cố Huyên bị mùi hương nồng nàn kích thích đến mức suýt nôn ra
Văn Dĩ Sanh cầm cán cây lau nhà, vẻ mặt rất bình tĩnh.
Cô lau đi lau lại chiếc giẻ lên mặt Cố Huyên giống như đang dọn rác dưới sàn "Hóa ra không chỉ miệng cô bốc mùi, mà tư tưởng và hành động cũng vậy, để tôi giúp cô thay đổi theo hướng tốt hơn."
Cố Huyên nằm trên sô pha, điện thoại trên tay rơi xuống đất, cô ta muốn đứng dậy nói "Cô muốn chết à… Oẹ " Nhưng vừa đứng lên thì cây lau nhà trên mặt lại đè cô ta ngã xuống.
Cảnh tượng này vừa buồn cười vừa có phần đáng sợ.
Cố Huyên cũng là một cô gái cái yêu đẹp, lúc này cô ta nằm đó không đứng dậy được, còn bị giẻ lau nhà chà xát trên mặt trước mắt bao người như vậy, chuyện này làm cô ta xấu hổ đến phát khóc
"Các người còn đứng đấy nhìn cái gì, mau cản cô ta lại "
Mấy cô gái theo đuôi Cố Huyên phản ứng lại, vội vàng tiến lên giữ chặt Văn Dĩ Sanh làm hiện trường hỗn loạn.
Phòng luyện vũ đạo từ trước tới nay chưa từng xảy ra chuyện học viên đánh nhau công khai như vậy.
Cảnh Văn Dĩ Sanh dùng cây lau nhà đánh người đã khiến tất cả học sinh và giáo viên nhìn rõ.
Cô Mễ rất tức giận, lập tức gọi Văn Dĩ Sanh vào phòng làm việc "Thật quá đáng Cô đã dạy vũ đạo ở Phồn Tinh ba năm, chưa từng thấy cô gái nào dám đánh bạn trước mặt mọi người như em "
Văn Dĩ Sanh cúi đầu đứng im, mái tóc đen ướt đẫm rơi xuống vai, thân thể hơi run, không nói gì.
Cô trông vừa ngoan ngoãn vừa yên lặng, chẳng giống kiểu người hay đánh nhau, cô Mễ thở dài, giọng nói nhẹ đi "Rốt cuộc em và Cố Huyên đã xảy ra chuyện gì, tại sao lại đánh người?"
Lúc này đầu Văn Dĩ Sanh rất đau, gió lạnh từ điều hoà trong phòng làm cơ thể cô run rẩy, mặt đỏ bừng "Cố Huyên nhốt em trong nhà vệ sinh, còn dội nước vào người em."
Nghe Văn Dĩ Sanh nói vậy cô Mễ cũng đoán được đại khái sự việc.
Nhưng gia thế nhà họ Cố rất nổi tiếng, Cố Huyên bị Văn Dĩ Sanh phản công thế này, gia đình cô ta chắc chắn sẽ không bỏ qua.


⬅ Trước Tiếp ➡