⬅ Trước Tiếp ➡

Văn Dĩ Sanh hơi ngây ra, trong nhà vệ sinh của trung tâm thương mại có điều hòa, cô đã mặc đồ mỏng manh, lại bị nước lạnh dội vào làm cả người ướt đẫm, cảm giác lạnh buốt nhanh chóng ập đến làm cơ thể cô không ngừng run rẩy.
"Khụ khụ…" Cô bị sặc nước, khuôn mặt nhỏ trắng bệch.
Rầm
Cách một cánh cửa phòng vệ sinh, Cố Huyên ném xô nước đi, trên mặt hiện lên sự vui vẻ khi trút được cơn giận.
"Cho cô biết hậu quả khi trêu chọc tôi Cứ ở đây mà chịu đựng đến trưa đi nhé " Cô ta ra hiệu cho hai người bạn đồng hành "Đi thôi, đã đến giờ học rồi."
Cố Huyên rời khỏi nhà vệ sinh, bảo hai người kia khóa cửa ngoài lại, cũng không biết cô ta tìm đâu ra tấm biển cảnh báo "đang sửa chữa, cấm sử dụng", rồi đặt nó ở bên ngoài nhà vệ sinh.
Một cô gái mặc đồ tập màu xanh hơi do dự hỏi "Huyên Huyên, chúng ta cứ nhốt cô ta ở trong đó như vậy, sẽ không có chuyện gì xảy ra chứ?"
Cố Huyên không kiên nhẫn trừng mắt nhìn người hỏi mình "Có thể có chuyện gì được chứ, đợi đến trưa tan học thì thả cô ta ra, cho dù có chuyện gì xảy ra thì sao? Cô ta chỉ là một đứa con nhà nghèo không có bối cảnh, cho dù có nói với cô Mễ thì cũng chẳng làm được gì."
Mấy người lập tức yên tâm rời khỏi đây.
Văn Dĩ Sanh sợ lạnh, cô thuộc thể chất đến mùa hè tay chân cũng lạnh toát. Lúc này đang mặc bộ đồ tập để lộ vai và lưng, lại bị nước lạnh dội vào, cộng thêm việc trong toilet có điều hòa thổi đến, làm cô lạnh đến phát run.
Điện thoại để trong tủ đồ không thể liên lạc với bên ngoài. La lớn kêu cứu cũng vô ích, đạp cửa cũng không có tác dụng.
Văn Dĩ Sanh ôm vai cuộn tròn người lại, mái tóc đen ướt dính vào bên má càng làm nổi bật khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch.
Đau đầu quá…
Cô hắt hơi một cái, sau đó dựa vào tường từ từ thiếp đi.
"Dĩ Sanh Sanh Sanh, mau tỉnh lại "
Không biết đã qua bao lâu, cánh cửa được mở ra, có bóng người lao vào.
Văn Dĩ Sanh bị lay tỉnh, cô mở mắt ra, lập tức nhìn thấy sự lo lắng trên mặt Chung Nguyệt Nhi.
Chung Nguyệt Nhi thấy cô tỉnh lại, lập tức thở phào nhẹ nhõm "Cậu nói đi vệ sinh mà đến giờ vào học vẫn chưa về, Cố Huyên nói với chúng tôi cậu có việc nên về nhà rồi, nhưng tôi cảm thấy không đúng lắm, vừa tan học lập tức đi tìm cậu "
"Cửa nhà vệ sinh có biển báo đang sửa chữa, suýt nữa tôi đã bỏ lỡ, may mà còn ôm hy vọng thử vào xem sao, nếu không thì không biết cậu sẽ bị nhốt ở đây bao lâu nữa "
Văn Dĩ Sanh vừa tỉnh lại đã bị cô ta nói đến nỗi đầu óc ong ong.
Cô gật đầu "Cảm ơn cậu…" Nhưng đầu đau quá, Văn Dĩ Sanh cảm thấy cả người mệt mỏi, nóng bừng khó chịụ
"Bây giờ là mấy giờ rồi?" Giọng cô hơi khàn.
"Chín rưỡi, bây giờ đang là giờ nghỉ giải lao."
Có nghĩa là cô bị nhốt trong phòng vệ sinh này một giờ rồi.
Văn Dĩ Sanh hồi phục lại đôi chút, cô đứng dậy, đẩy tay Chung Nguyệt Nhi ra, tự mình bước ra khỏi nhà vệ sinh.
Cô đứng ở hành lang nhà vệ sinh, nhìn xung quanh giống như đang tìm kiếm cái gì đó.
Chung Nguyệt Nhi hỏi "Sanh Sanh, cậu đang tìm cái gì vậy?"
Không hề có sự cảm động đến rơi nước mắt như trong tưởng tượng, Chung Nguyệt Nhi nhíu mày, rõ ràng mình đã cứu cô ấy… sao lại có người không biết ơn như vậy chứ?
Trong lòng Chung Nguyệt Nhi hậm hực bất mãn nhưng vẫn cố kiềm chế bản thân.


⬅ Trước Tiếp ➡