⬅ Trước Tiếp ➡
Nghĩ thế, sát thủ nhấc đao lên, xông về phía trước, trường đao sắc bén phản chiếu ánh sáng lạnh thấu xương, khiến người ta không rét mà run. Cha Chúc hoảng sợ muốn tránh né, lại giẫm phải một hòn đá, trượt chân một cái, khiến cả Hỉ Nhi và Chúc Bạch Thược đều lảo đảo the0.
Hòn đá thì văng ra ngoài, vừa hay văng tới chỗ con đường mà sát thủ đang chạy, bị tên này giẫm phải. Bước chân của sát thủ lập tức loạng choạng, chân trái giẫm vào chân phải, sau đó không thể giữ thăng bằng được, gã này rơi xuống vực thẳm với vẻ mặt tuyệt vọng, chỉ còn tiếng kêu thảm thiết ghê người.
Tiếng hét của gã vang vọng trên vách đá, ngoài hai chủ nhân và người hầu của nhà họ Chu không thể tin được thì còn có người do Cao Dương phái đến. bọn họ cũng chứng kiến
cảnh tượng kinh h0àng trước mặt, tất cả đều choáng váng.
Cha Chúc là người kinh doanh, đã gặp qua nhiều sóng to gió lớn, ông là người h0àn hồn trước. Thấy một nhóm thị vệ h0àng cung lao ra khỏi rừng, ông lập tức nhét túi tiền vào tay áo.
Cha Chúc không muốn người khác phát hiện ra bảo vật túi tiền này.
Sau một lúc lâu, đội trưởng thị vệ bước tới chào hỏi Chúc Bạch Thược, dù sau khi chạy trốn, nàng nhếch nhác chật vật nhưng không hề mất đi vẻ thanh lệ, hắn ta nói, “Chúc tiểu thư, bệ hạ ra lệnh cho ta đưa ngài về nhà.”
Chúc Bạch Thược nghe được hai chữ “bệ hạ”.
Chỉ hai chữ mà đã khiến gò má và hai mắt nàng đỏ hoe, nàng cúi đầu ngại ngùng khẽ đáp. Hỉ Nhi trố mắt, lẽ nào người dê xồm tiểu thư nhà nàng ta chính là Hoàng đế kia? Vậy tại sao Thái hậu lại muốn giết tiểu thư, hay là bà ta muốn chia cắt bọn họ?
Cha Chúc cũng hiểu ra, hóa ra không phải Thái hậu thích nữ sắc… sau đó, sắc mặt ông thay đổi, hai mắt ông đỏ ngầu, lòng thầm thét lên, tức giận mắng to
A a a‼
Cẩu Hoàng đế‼
Kể từ hôm về từ kinh thành, Cao Dương không phái người nào tới đây nữa, Thái hậu cũng không có động tĩnh gì.
Trong gần hai tháng nay, Thái hậu đã ra lệnh tìm kiếm rấtnhiều mỹ nữ, tɾong đó có những người xinh đẹp không kém gì Chúc Bạch Thược, tất cả đều đưa vào hậu cung chờ Cao Dương lâm hạnh. Nhưng Cao Dương đi dạo một vòng, những cô gái này thấy hắn như chuột thấy mèo, ai cũng ngoan ngoãn dịu dàng, nghe lời hắn.
Hắn đã gặp giai nhân tuyệt sắc rồi, không còn hứng thú với bọn họ. Cao Dương thấy không thú vị nên không có lòng dạ nào lâm hạnh bọn họ.
Hắn ngồi trên long ỷ, vô thức sờ lên cổ tay, dấu răng ở đó đã biến mất nhưng cảm giác như Chúc Bạch Thược cắn vào tay hắn như vẫn còn thấp thoáng đâu đó.
Ánh mắt Cao Dương sâu thẳm, hắn cụp mắt im lặng một chốc mới hỏi, “Gần đây nàng ấy sao rồi?”
Tất nhiên “nàng ấy” là chỉ Chúc Bạch Thược.
Lòng thái giảm hiểu rõ, bèn cung kính đáp, “Chúc tiểu thư vẫn nhốt mình tɾong phòng, không chịu gặp ai.”
Đây không phải lần đầu tiên Hoàng đế hỏi vấn đề này, cũng không phải lần đầu tiên trả lời đáp án này.
Cao Dương cụp mắt, khẽ nhếch bờ môi mỏng, mím chặt môi khiến đường nét trên gương mặt hắn như lạnh đi. Hắn vô thức lại vuốt ve cổ tay, tiếng cười khẽ vang lên từ cổ họng, “Lập tức thông báo, đêm nay trẫm muốn mở tiệc chiêu đãi thám hoa lang, nhớ mời cả nàng ấy nữa.”

⬅ Trước Tiếp ➡