Giọng nói của Cao Dương trầm thấp hờ hững, không nghe ra vui buồn gì nhưng lòng hắn thì không bình tĩnh. Đó là Chúc Bạch Thược của nhà họ Chúc, hôn thê của tân khoa thám hoa lang, hắn đã gặp nàng ở tiệc chiêu đãi mà Vân Châu tổ chức vào đêm qua.
Tiểu thái giám cúi đầu nói, “Thưa bệ hạ, đêm qua Chúc tiểu thư đã xuấtcung, nói là lòng có người thương, muốn làm bạn với kinh kệ chứ không muốn ở lại tɾong cung.”
Cao Dương mím môi, khóe môi hơi bặm chặt, ánh mắt trở nên lạnh lùng.
Lòng có người thương? Ha.
Nhớ đến cảnh tượng kiều diễm đêm qua, hắn không nhịn được khẽ nuốt nước bọt.
Cao Dương lại nhớ đến tác phong làm việc của Thái hậu, hắn lập tức hỏi, “Còn có những ai xuấtcung đêm qua nữa hay không?”
Tiếng hắn lạnh lùng thấu xương, cho người ta cảm giác cực kỳ áp lực.
Tiểu thái giám khúm núm đáp, “Sau khi Chúc tiểu thư xuấtcung chưa bao lâu đã có người phụng chỉ Thái hậu, cũng đã xuấtcung.”
Cao Dương nhắm mắt lại, khi bọn họ mở đường máu tɾong cái cảnh núi thây biển máu tranh g͙iành quyền lực, hai người vốn không phải kiểu người hiền lành gì, tay dính không ít máu tươi. Chắc chắn Thái hậu sẽ không tha cho Chúc Bạch Thược.
Cao Dương thay quần áo xong, nghĩ đến nữ tử khóc lóc trên lầu đêm qua, lòng hắn hắn khi lại thấy động lòng trắc ẩn nên dặn dò, “Phái người đi tìm Chúc Bạch Thược, nếu nàng còn sống thì bảo vệ nàng thật tốt.”
“Vâng ”
…
Bên phía Chúc Bạch Thược, ban đầu đúng là nàng và cha Chúc gặp nguy hiểm, tìm đường sống tɾong chỗ chết.
Nhưng sau khi thời gian dần trôi thì cả hai bên đều có hơi sượng, vì những sát thủ này bắn tên tấn công bọn họ nhưng đều bắn trật, vung đao chém bọn họ thì lại chém vào càng xe.
Mãi đến khi bọn họ bị đẩy vào vách đá này, khuôn mặt tái mét của tên sát nhân mới trông khá hơn nhiềụ
Suốt dọc đường này, gã dùng hết thế võ mình có mà vẫn không thể giết được ba chủ tớ kia, lần nào ba người cũng thoát được, đúng là quái lạ
Xe ngựa và người đánh xe của nhà họ Chúc đã mất tăm từ khi nào, bấy giờ, Chúc Bạch Thược, cha Chúc và Hỉ Nhi đứng cạnh vách đá, nhếch nhác thảm hại, vô cùng chật vật. Chỉ là nhìn tên sát thủ hung tợn kia, ba người đều không hề sợ gì mấy.
Chúc Bạch Thược không sợ là vì biết hệ thống có thể đảm bảo an toàn cho nàng, còn cha Chúc và Hỉ Nhi không lo là do thứ cha Chúc đang cầm tɾong tay.
Lúc này, cha Chúc vừa nắm tay Chúc Bạch Thược, vừa nắm chặt lấy túi tiền – cũng là bùa hộ mệnh mà ông từng chê bại. Vì tɾong quãng đường này, cha Chúc đã chứng kiến được sự thần kỳ của lá bùa tiêu tan giải trăm hạn này, chỉ muốn có nhiều hơn, còn hai tờ ngân phiếu mà Chúc Bạch Thược nhắc đến thì có là gì, nhà họ Chúc nhiều tiền, tiêu mãi không hết.
Sát thủ nhìn túi tiền, trông gã cũng có phần xấu hổ, cái túi tiền kia chính là lý do khiến gã mãi không giết được bọn họ. Sau khi giết ba người này xong, chắc chắn gã phải g͙iành lấy để xem đó là món đồ vô giá nào