⬅ Trước Tiếp ➡

"Tôi hiện tại có chút thời gian rảnh, cô đi theo tôi, kiểm tra sức khoẻ."
Liên Hân hai mắt bắn ra mười dặm hào quang, giống như được hồi sinh tại chỗ.
Cô phấn chấn mà theo đuôi Tô Tử Tích.
Sau khi tiến vào buồng khám, Tô Tử Tích vươn tay đem mành chắn kéo lên, đeo găng tay y tế vào.
Hắn còn đang định bảo Liên Hân đem quần cởi bỏ, liền nhìn thấy đối phương đã từ trong ra ngoài lột đến sạch sẽ, lại còn đang đĩnh một cặp ngực trắng nõn mê người, vẻ mặt vô tội mà chỉ vào bàn khám phụ khoa.
"Tôi phải lên đó nằm sao?"
Tô Tử Tích .......
Hắn cong mắt cười cười, lưng dựa vào kệ dụng cụ phía sau, lẳng lặng mà nhìn.
Liên Hân căng da đầu giả vờ như không có việc gì, chu chu một cặp mông đào, eo nhỏ gập xuống bắt đầu bò lên bàn khám, sau đó ngoan ngoãn đem hai chân dạng ra, đặt trên giá đỡ.
Bởi vì lúc nãy vẫn luôn ngồi xổm, hai cánh hoa còn dính sát vào nhau, cho nên Liên Hân còn thực tri kỷ mà đem chính mình tách ra trước mặt Tô Tử Tích.
Liên Hân nhìn thấy đũng quần của hắn kịch liệt bành trướng.
Tô Tử Tích gõ gõ ngón tay lên kệ, hầu kết lăn lộn, cặp mắt đào hoa thiên liên diễm liễm cong lên một cái, hơi dời tầm nhìn, cười cười mà nói.
"Chỉ cần cởi quần mà thôi, còn cónannan" hắn chỉ lên tường "Phải mặc váy khám bệnh vào."
nannannan
tâm cơ suy nghĩ trù tính
thu liễm từ 收敛 này mình cũng không biết giải thích sao cho sát nghĩa, kỳ thực nghĩ là ai cũng biết, hic. Nói chung trong trường hợp này nghĩa là thu mình lại, thu lại thái độ ngang tàng
==================================================
Liên Hân ghé mắt nhìn váy khám rộng thùng thình trên tường một cái, lắc lắc đầu, cặp ngực cũng hơi đong đưa theo.
"Cái đó người khác đã dùng qua sao? Vậy tôi không mặc."
Tô Tử Tích liếm liếm môi dưới, nửa cười không cười mà gật gật đầụ
Hắn dùng đầu ngón tay lấy ra một ít dầu bôi trơn chuyên dụng, sau đó duỗi đến xoa xoa tiểu huyệt khẩu của Liên Hân.
Từ môi âm hộ đến âm đế đều tỉ mỉ cẩn thận mà sát qua một lần.
Liên Hân thực không tiền đồ kêu lên một tiếng.
Tô Tử Tích nhàn nhạt mà liếc mắt, cúi đầu vào giữa hai chân, kề sát huyệt khẩu, vừa quan sát vừa nói.
"Ngoại âm kết cấu hoàn chỉnh bình thường, mặt ngoài không có lông, âm đế lộ rõ, môi lớn đầy đặn, môi nhỏ vừa phải, âm khẩu nhỏ hẹp..."
Hắn lấy hai ngón tay đem huyệt khẩu tách ra, nhìn nhìn.
"Màng trinh đã vỡ, vách âm đ o có độ co bóp cao."
Liên Hân bị nam nhân thanh tuấn săm soi tiểu huyệt như vậy, nhịn không được liền ưm lên một tiếng, duỗi tay đi sờ hạt đậu nhỏ của chính mình.
Tô Tử Tích vừa xoay người chuẩn bị đi lấy dụng cụ phụ khoa, nhìn thấy Liên Hân tự mình chơi đến khoan khoái, liền nhịn không được mà muốn bật cười.
Nữ hài này, bề ngoài bảo thủ ngoan ngoãn, hành vi lại phong tao dâm đãng, nhìn qua giống như phi thường hứng tình nhưng khí chất lại đơn thuần khó hiểụ
Bao gồm Liên Hân hiện tại dạng chân ở trước mặt hắn, nghiêm túc mà đùa bỡn tiểu huyệt. Hết thảy đều làm cho Tô Tử Tích có một loại cảm giác thanh thuần khó lý giải, giống như không cho cô chơi huyệt chính là khi dễ cô.
Tô Tử Tích đem hai bàn tay đang say sưa làm bậy đẩy ra.
"Đừng lau, lau rồi lại phải thoa dầu lần nữa."
"Mmm "
Liên Hân khó chịu mà đem tiểu huyệt huyệt trả lại cho hắn.
Tô Tử Tích lấy thêm ít dầu bôi trơn lên kẹp mỏ vịt , tách môi âm hộ, đem dụng cụ lành lạnh kia trực tiếp nhét đi vào.
Liên Hân bị dị vật tiến quân thần tốc làm cho kinh hoảng.
"Aanannan Cái gì vậy "


⬅ Trước Tiếp ➡