Chương 23
Vị phó viện trưởng ngọc thụ lâm phong kia hiển nhiên là quá khó chơi, có lẽ cô lại phải chịu khổ hình trừng phạt trong một đoạn thời gian, không biết ngày tháng kế tiếp làm sao để sống sót.
Quả nhiên, hôm đó nửa đêm hình phạt đúng hạn mà tới, thậm chí so với giai đoạn một càng thêm thảm thiết.
Hôm sau dậy, Liên Hân đến nhà hàng Phi Điểu đăng ký làm nhân viên giao cơm.
Liên Hân công tác ở bộ phận giao hàng.
Cô dùng mottor điện hăng hăng hái hái mà đi giao thức ăn đã được hai ngày, còn tính là thuận lợi.
Mỗi lần ngang qua bệnh viện Sâm Vĩnh, Liên Hân đều sẽ nghĩ cách đi lên tìm Tô Tử Tích, lắc lư tới lui trước mặt hắn.
Tô Tử Tích đối với hành vi này thật ra cũng chưa bao giờ phát giận.
Hắn luôn là như có như không mà cười, ngẫu nhiên còn sẽ trêu ghẹo vài câu, làm Liên Hân tự thân đôi khi cảm thấy bản thân chính là biến thái.
Bất quá thời gian rảnh của Tô Tử Tích cũng quá ít.
Lúc nào cô đến cũng thấy hắn chân dài uy phong lẫm liệt mà dẫn theo một đám mặc áo blouse trắng, trông không khác gì hoàng đế đi tuần.
Liên Hân mặc một thân đồng phục Phi Điểu, bưng mặt mà ngồi ở khu ghế chờ, tầm mắt xa xa nhìn theo bóng dáng đĩnh bạt của Tô Tử Tích.
Cô cảm thấy hôm nay có lẽ lại là một ngày vô vọng, cho nên quyết định bỏ của chạy lấy người.
Lúc này, một vị y tá trang dung tinh xảo đột nhiên đi đến trước mặt Liên Hân, khoanh tay nhìn xuống.
"Cô gái nhỏ, có thể đừng cứ mỗi ngày đều chạy đến đây làm phiền Tô phó viện trưởng hay không? Nhìn trộm cũng là một hình thức quấy nhiễụ"
Liên Hân chột dạ "Tôi có làm gì đâu? Chỉ tới kiểm tra sức khoẻ mà thôi."
Y tá lườm lườm liếc mắt một cái, đều là hồ ly ngàn năm với nhau, còn định chơi trò Liêu Trai gì vậy?
Toàn viện trên dưới có nữ nhân nào không muốn cùng Tô Tử Tích yêu đương vụng trộm? Ai chưa từng mơ mộng được Tô phó viện trưởng kéo vào phòng nhỏ cưỡng gian?
Đến đám tiểu kỹ nữ một bụng tâm cơ trong bệnh viện còn không đủ bản lĩnh, con nhỏ giao cơm này thì tính là cái đinh gì?
Liên Hân tự nhiên bị người kỳ thị, cảm thấy oan khuất vô cùng.
Cô cũng có muốn đâu?
Mỹ nam trên đời bao la vô kể, cô lại không có rắp tâm một hai phải cùng quần chúng y tá đoạt lấy một cây côn th t.
Người ta chính là có nỗi khổ tâm
Tô Tử Tích vừa vặn mới tuần tra xong, thoáng thấy Liên Hân bị y tá nói đến cúi đầu súc vai, hắn nhướng mày, chắp tay sau lưng chậm rãi đi tới, đứng ở phía sau chăm chú lắng nghe.
"Chỉ là một đứa giao cơm mà thôi, làm ơn đừng có nằm mơ nằm mộng nữa. Tô viện phó là người như cô có thể thích sao? Tôi cũng không biết cô dùng thủ đoạn gì để trà trộn vào đây, bảo an vì cái gì lại không ngăn cản? Đồ bệnh tâm thần."
Liên Hân buồn bực "Bởi vì tôi có giấy báo kiểm tra sức khoẻ, vẫn là do Tô phó viện trưởng phụ trách. Tôi còn một lần tái khám cùng phần cơm trưa miễn phí, chưa có dùng."
"Đến suất cơm trưa mà cũng không tha, quả nhiên thực nghèo hèn ghê tởm. Cũng không biết hạng người như làm sao mà đến Sâm Vĩnh được Em gái, có phải đã dùng toàn bộ tiền gởi ngân hàng để đi khám sức khoẻ hay không? Ha ha."
Tô Tử Tích biểu tình lạnh xuống, cất tiếng cắt ngang.
"Eri, đây là thái độ của cô đối với bệnh nhân sao?"
Nữ y tá hốt hoảng, vừa xoay người nhìn thấy Tô Tử Tích liền lập tức thu liễm cúi đầụ
Tô Tử Tích đem y tá trưởng gọi tới, giáo huấn bọn họ mười phút đồng hồ, sau đó mới quay lại nói với Liên Hân.