Chương 15
" A a a a a " Nhạc Hải Sanh thở dốc, liên tục hét lên. Cô vốn không thể chống đỡ cơ thể, mặt và ngực ma sát trên ga giường, chỉ có cái mông vẫn bị Lâm Dực nâng cao, côn thịt đỏ sậm ra ra vào vào khiến hoa huyệt sưng tấy, hai cái túi phía dưới đập mạnh vào hoa môi vang lên tiếng "ba ba".
Âm đế bị trêu đùa quá mức, huyệt khẩu còn bị liên tục sáp nhập, trong ngoài tấn công khiến khoái cảm như sóng vỗ ào ạt, cô cảm thấy mình sắp bị đâm đến thích điên lên. Vách tường thịt mấp máy, mị thịt bên trong như giác hút gắt gao mút chặt lấy côn thịt.
Mồ hôi của Lâm Dực từng giọt từng giọt rơi xuống tấm lưng trắng noãn, lại một cái đâm cắm thật sâu khiến mỹ huyệt co rút mạnh. Lâm Dực vỗ nhẹ mông cô để cô thả lỏng một chút, cò mình lại giáp thật nhanh. Anh dứt khoát nắm lấy eo cô, tay nắm lấy bờ mông co dãn, không quan tâm cảm giác của người bên dưới mà va chạm, dùng hết toàn lực, như muốn đem cả tinh hoàn nhét vào trong. Sau hơn trăm cú đâm chọc, ở cái cuối cùng khai hỏa khiến khoái cảm vọt tới đỉnh đầụ Mật huyệt khẽ nhếch hai môi hoa đồng thời quyện lấy côn thịt to đùng. Một trận tê dại thổi qua, một cỗ nùng dịch bắn thẳng vào hoa tâm, nóng đến cả người Nhạc Hải Sanh đều chấn động, nội bích kịch liệt co rút, chất lỏng ấm áp trào ra tưới thẳng lên quy đầụ
Tinh dịch bắn hết toàn bộ, Lâm Dực thở dài một hơi. "Ba" một tiếng rút côn thịt vẫn chưa mềm hẳn, xoay người ngã trên giường, thuận tay ôm cô vào ngực mình. Mà Nhạc Hải Sanh đã sớm bị khoái cảm mãnh liệt kia làm cho mờ mịt, môi mọng kiều diễm hơi hé ra, thất thần nhìn trần nhà, trong đầu một mảnh trống rỗng.
Lâm Dực đã bị công phá, hoàn thành nhiệm vụ thứ hai, mức độ 2/7.”
Lúc trong đầu vang lên tiếng của hệ thống, Nhạc Hải Sanh đã lâm vào hôn mê. Sau khi tỉnh dậy cô phát hiện ga giường đã được đổi mới, cơ thể cũng được tắm rửa sạch sẽ, trong lòng không khỏi lo lắng.
Tuy cô vì muốn trở lại thế giới thực nên mới lựa chọn hoan ái cùng các nhân vật trong truyện, có điều Lâm Dực là một người đàn ông tốt, vừa dịu dàng lại chăm sóc, trên đời còn người đàn ông nào tốt hơn không?
Đồng hồ báo thức hai giờ chiềụ Nhạc Hải Sanh hơi đói, cơm tối qua còn chưa ăn đã phải trải qua vận động kịch liệt vài lần, giờ cô có thể ăn hết ba chén cơm lớn.
Vừa ra khỏi phòng đi xuống lầu, đúng lúc cô nhìn thấy Lâm Dực đang đi tới.
Mặt Nhạc Hải Sanh ửng đỏ, dù sao buổi sáng cô và anh ta mới mây mưa một trận xong, bây giờ gặp lại hơi xấu hổ. Nhưng biểu cảm trên gương mặt kia vẫn nho nhã lễ độ như cũ, cử chỉ tiến lùi có chừng mực. Nhạc Hải Sanh bỗng dưng thấy chua xót, giống như anh không hề tham gia vào cuộc kịch liệt kia, những cảnh tượng đỏ mặt tía tai ấy cũng chỉ do mình cô suy nghĩ nhiềụ
Cố đè xuống sự khó chịu trong lòng, nhìn Lâm Dực gật đầu với cô, sau đó dẫn cô đến phòng ăn, trên bàn đặt rất nhiều món hấp dẫn.
“Đây là những món bình thường tiểu thư thích ăn nhất.” Lâm Dực kéo ghế, trải khăn ăn cho cô, sau đó lui xuống.
Nhạc Hải Sanh hạ mắt, chậm rãi dùng bữa. Tuy đã là buổi chiều, nhưng thức ăn Lâm Dực chọn đều rất tinh xảo, thoạt nhìn rất ngon nhưng lại không phải những món cô thích ăn.