⬅ Trước Tiếp ➡

Côn thịt bành trướng muốn phá nát mọi thứ, bên trên lại là nhẹ nhàng chuyển động lên xuống, hoàn toàn không thể nào thỏa mãn dục vọng đang kêu gào.
Hưởng thụ một lát, cơ thể của Nhạc Hải Danh không tự chủ ngã về sau, hai tay chống lên đùi Lâm Dực, bộ vị kết hợp của hai người vừa vặn rơi vào tầm mắt anh.
Mật huyệt bị trừu cắm dần chuyển sang màu hồng đào đang phun ra nuốt vào côn thịt thật to, mỗi lần lên xuống đều kéo ra mật dịch thơm ngấy, làm lông mao của cả hai đều ướt đến rối tinh rối mù. Hai cánh hoa sung huyết nở rộ quyện lấy gân xanh của côn thịt, phía trên hạch hoa dính lấy một giọt dịch mật trong suốt, theo động tác run rẩy lên xuống của cô, lúc nào cũng có thể rơi xuống.
Yết hầu của người đàn ông lên xuống, mâu quang phát ra tia sáng u ám. Khi Nhạc Hải Sanh bắt đầu vui vẻ vặn vẹo thắt lưng, xoay vòng ở côn thịt mạnh mẽ của anh, anh rốt cục cũng không nhẫn nại nữa, tay giữ lấy thắt lưng mảnh khảnh của cô, nâng lên hạ xuống.
Nhạc Hải Sanh bất ngờ không kịp phòng bị, khẽ kinh hô, tiếp đến bị khoái cảm mãnh liệt cọ rửa không biết phải làm thế nào, chỗ sâu nhất trong cơ thể bị côn thịt trạc tới trạc lui, cảm giác tê dại theo hoa tâm truyền khắp cơ thể, chân cô cơ bản không thể nào chống đỡ toàn thân, chỉ có thể run rẩy ngã vào lồng ngực rộng lớn của người đàn ông, mọi giác quan dường như đều tập trung vào một điểm kết hợp kia.
Lực cánh tay của người đàn ông thật kinh người, đem thắt lưng mảnh khảnh cùng mật huyệt nhỏ hẹp của cô phun ra nuốt vào côn thịt. Anh nhìn chằm chằm chỗ giao hợp của hai người, đuôi mắt thậm chí kích động nổi lên màu đỏ như máụ Nhạc Hải Sanh bị điên cuồng cắm rút ai ai kêu loạn, sau đó không ngừng khóc nức nở, toàn thân lơ lửng không có điểm tựa, chỉ có mật huyệt vẫn bị động thừa nhận người đàn ông đâm vào không dừng, một lần lại một lần nhanh hơn.
"Lâm Dực... Lâm Dực..." Nhạc Hải Sanh hai mắt đẫm lệ, muốn cầu xin tha thứ, lại sợ Lâm Dực săn sóc rút ra rồi tự mình làm, chỉ có thể mềm yếu ôm cổ anh, cắn loạn trên cằm, cổ và xương quai xanh, khóc cầu "Dực, nhanh chút... Bắn ra có được không...?"
Người đàn ông thở phì phì trả lời "Có thể... Có điều phiền tiểu thư một chút."
"Tôi... A... Muốn làm như thế nào?" Nhạc Hải Sanh vốn không hề suy nghĩ mà đáp ứng, chỉ cần có thể khiến người đàn ông kia nhanh bắn ra, mọi thứ đều được... Nhưng mà cô lập tức liền hối hận.
Lâm Dực ngồi dậy đặt Nhạc Hải Sanh nằm sấp thành tư thế quỳ, khuỷu tay chống trên giường. Bộ mông tuyết nâng cao, nơi bí mật lộ ra một đóa hoa nở rộ trong tầm mắt của Lâm Dực. Nhạc Hải Sanh dịu ngoan mặc hắn đùa nghịch. Đột nhiên hoa huyệt bị côn thịt thô to lấp đầy, vọt sâu vào tận tử cung.
Lần này anh phá lệ hung mãnh, Nhạc Hải Sanh bị anh thô bạo va chạm, ngay cả quỳ cũng không thẳng, đầu cũng suýt va phải trụ giường, may có Lâm Dực kịp thời kéo lại.
" Ô ô... Lâm Dực... Quá sâụ.. Sẽ hư mất..." Nhạc Hải Sanh trong lòng run sợ thừa nhận anh tấn công, thấy côn thịt dường như sắp đánh vào tử cung, nơi sâu nhất bị cắm tràn đầy, ma sát mạnh mẽ sinh ra đau đớn, chân cô sắp không chống đỡ nổi. Nhưng nghĩ đến mục đích làm Lâm Dực nhanh bắn ra, Nhạc Hải Sanh vẫn cố gắng ổn định cơ thể, thừa nhận Lâm Dực mạnh bạo va chạm.
"A... Lâm Dực... Cầu anh nhanh chút bắn ra... Ừm "
Lâm Dực đột nhiên hạ thắt lưng, một tay bao lấy bầu ngực trắng nõn, một tay đè ép hoa hạch của cô.


⬅ Trước Tiếp ➡