⬅ Trước Tiếp ➡
để con ngồi tù đúng không?"
Trần Hùng cúi đầu nhìn đứa con trai đang quỳ gối dưới
chân, keng, cái tách trong tay ông ta trượt xuống, rơi trên đất vỡ
toang.
Lưu Ngọc Tuyết thấy thế cũng tới trước hùa theo, "Ông
Hùng, ông giúp con chúng ta đi. Nếu đi vào tù thì cả đời nó sẽ
có vết nhơ, tương lai phía trước cũng sẽ bị hủy hoại, ông chỉ có
một đứa con trai này thôi đó."
Trần Hùng dao động, cúi đầu nhìn Trân Thanh Lan. Trần
Thanh Lan cũng nhìn ông, nước mắt đọng trong hốc mắt, chưa
rơi xuống: "Ba, em ấy là con của ba, vậy con không phải con gái
ba sao?"
Một lúc lâu, Trần Hùng nghiêng đầu sang chỗ khác không
nhìn Trân Thanh Lan, khẽ nói: "Tao không phải chỉ có một đứa
con gái, nhưng con trai chỉ có mình Thanh Hoàng thôi:
Dường như Trần Thanh Lan nghe được giọng nói làm cõi
lòng mình tan nát, dù có gom góp lại cũng không đủ thành một
trái tim hoàn chỉnh nữa.
Cô từ từ nhằm mắt lại, không muôn nhìn gương mặt làm cô
⬅ Trước Tiếp ➡