⬅ Trước Tiếp ➡
trai lại.
Trần Hùng cũng giật nảy mình, thậm chí quên cả để cái
tách muốn ném về phía Trần Thanh Lan xuống.
Báo ứng của Lưu Ngọc Tuyết đến quá nhanh. Trần Thanh
Lan thật muốn cười nhạo bà ta, nhưng vết thương ở khóe mồi
lại đau, khiến cô kêu lên một tiếng nhỏ.
Tròng mắt Lưu Ngọc Tuyết đảo một vòng, thấy Trân Thanh
Lan ngã trên mặt sàn, trong lòng bà ta đột nhiên có tính toán
khác.
Bỗng nhiên, Lưu Ngọc Tuyết ngồi xổm xuống, võ vỗ mặt
Trân Thanh Lan.
"Bảo mày kết hôn thì mày muốn chạy trốn, làm hại công ty
mất đi vốn đầu tư. Mày nói, tao với ba mày còn nuôi mày để làm
gì hả?"
"Mẹ, mẹ, có tác dụng, có tác dụng để chị ta ngồi tù thay
con. Con lái xe của chị ta, để chị ta gánh tội thay con, nhất định
sẽ không bị phát hiện.
Trân Thanh Hoàng nhào tới quỳ gối dưới chân Trần Hùng,
"Ba, nhất định ba phải cứu con. Con còn trẻ như vậy, mà ba thì
cũng chỉ có một mình con là con trai, chắc chắn ba sẽ không
⬅ Trước Tiếp ➡