⬅ Trước Tiếp ➡
“Ai nói tôi sẽ kết hôn? Muốn cưới cô đi mà cưới.”
“Hừ, gạo đã nấu thành cơm rồi mà còn muốn thoái thác
sao?” Lưu Ngọc Tuyết nhìn cô đầy khinh thường, y như cô là
một thứ gì đó bẩn thỉu vậy.
Cả người Trần Thanh Lan khẽ run lên. Người đàn ông đêm
qua là do bọn họ sắp xếp hay sao? Người đàn ông trung niên
đầu trọc khốn nạn đó?
Bởi vì quá tức giận, nên thân thể Trần Thanh Lan còn run
hơn.
"Chị, chị sao vậy? Kết hôn là chuyện vui vẻ, sao mặt chị lại
träng bệnh vẩy?" Tran Thanh Vi cố ý khiêu khích.
"Đừng có học mẹ mày, ngay cả một người đàn ông cũng
không giữ được, hầu hạ tổng giám đốc Trương thật tốt đi. Mặc
dù ông ta già, xấu xí, nhưng chỉ cần mày làm ông ta thoải mái,
ông ta nhất định sẽ thương mày. Đi thôi, ba mày đang ở nhà
chờ đó, để xem hôn lễ định vào ngày nào" Lưu Ngọc Tuyết ra
hiệu cho quản gia Từ đưa cô về.
Trần Thanh Lan nhìn hai mẹ con đê tiện này, đáy lòng đều
là căm hận, mà cũng là từ đáy lòng dâng trào rồi bộc phát. Cô
giơ tay tát Lưu Ngọc Tuyết một cái.
“Muốn dùng tôi để đổi lấy tiền tài cho mấy người? Nằm mơ
⬅ Trước Tiếp ➡