Cô hoảng sợ, tức giận, nhưng lại không có can đảm nhìn
mặt người đàn ông kia. Cô lặng lẽ bò xuống giường, sau khi
mặc xong quần áo thì vội vàng rời khỏi căn phòng.
Cô nhớ rõ răng cô đang ở nhà ăn cơm. Vì công ty xây dựng
của ba cô có vấn đề, đang đứng trước nguy cơ bị phá sản mà
ba và mẹ kế của cô muốn cô kết hôn với giám đốc Trương để
đổi lấy tiền đầu tư vào công ty. Cô không đồng ý nên đã cãi
nhau với hai người bọn họ. Sau đó... sau đó cỏ không nhớ nữa.
Vô ý liếc mắt, Trần Thanh Lan thấy có một cái gương trên
hành lang khách sạn, cô nhìn dáng vẻ của mình ngay lúc này.
Trên da thịt tuyết trắng đều là vết tích mập mờ, đặc biệt cổ
không được che chắn, bày ra không một chút giấu diếm.
Ngay lúc cô không biết làm sao, rốt cuộc đã xảy ra chuyện
gì. Đêm qua... bọn họ đã làm rồi ư.
“Chị, chúc mừng chị sắp kết hôn” Trần Thanh Vi nhìn cô
mã cười.
Trần Thanh Lan lạnh lùng nhìn hai mẹ con Trân Thanh Vi: