⬅ Trước Tiếp ➡
Trong hồ nước nóng, Ngu Ý đã lên khỏi mặt nước, nhưng nàng vẫn ngồi xổm bên bờ, vươn cổ nhìn xuống mặt hồ. Còn Đan Đỉnh Hạc thì đã chạy ra giữa hồ, đang chổng mông xuống nước, vùi đầu xuống, thăm dò nơi đáy hồ sâu thẳm.
Chỉ vừa nãy thôi, bọn họ đã nhìn thấy một bóng trắng lớn lướt qua trong cái hố đen giữa lòng hồ, dưới nước nổi lên từng tràng bong bóng lớn “bụp bụp”, từ bong bóng bốc lên làn sương mù dày đặc, bao phủ lấy mặt hồ.
Hạc sư huynh lượn lờ ở giữa hồ khá lâu mà không phát hiện điều gì khả nghi, ngược lại còn cảm thấy đầu óc choáng váng, không rõ là do ngâm nước quá lâu hay không. Huynh ấy lảo đảo bay về từ giữa hồ, cả con tiên hạc như một vũng bùn nhão rũ rượi nằm bẹp trên tảng đá bên bờ, yếu ớt kêu lên hai tiếng “quéc quéc”.
Ngu Ý vội vàng kiểm tra kỹ xem huynh ấy có bị sao không, xác định huynh ấy không sao mới thở phào nhẹ nhõm.
Nàng liếc nhìn về trung tâm hồ nước, rồi lo lắng vội quay về căn nhà gỗ, nói với Tiết Trầm Cảnh “A Tưu, dưới đáy hồ nước nóng trước nhà chúng ta hình như có gì đó.”
Tiết Trầm Cảnh khựng lại một chút, mơ hồ đáp “Chắc nàng nhìn nhầm rồi, trong nước thì có thể có gì được chứ? Đừng suy nghĩ lung tung.”
Hệ thống Đinh Kích hoạt nhiệm vụ công lược tạm thời, xin chủ nhân lưu ý, mục tiêu công lược khi nghịch nước đã làm ướt quần áo, xin chủ nhân nắm bắt thời cơ, quỳ một gối trước mặt nàng, dịu dàng nâng vạt váy nàng lên, làm khô áo váy giúp nàng.
Tiết Trầm Cảnh nghe thấy tiếng hệ thống, liền liếc về phía Ngu Ý, quả nhiên thấy váy nàng đã ướt một nửa, vạt váy màu xanh nhạt dính sát vào chân, làm nổi bật đường nét đôi chân thon dài thẳng tắp của nàng.
Chàng quay lưng về phía Ngu Ý, khóe miệng giật giật đầy căm tức, sau đó xoay người lại bước tới trước mặt nàng, làm theo chỉ dẫn của hệ thống, nửa quỳ xuống, hai tay nâng lấy vạt váy ướt sũng của nàng, dùng linh lực sấy khô lớp vải ẩm.
Ngu Ý cúi đầu nhìn thiếu niên đang nửa quỳ trước mặt mình, đưa tay xoa đầu chàng, ngọt ngào mỉm cười “A Tưu, chàng thật tốt với thiếp, thiếp rất thích chàng đấy.”
Tiết Trầm Cảnh ngẩng đầu lên, con ngươi đen thẫm nhìn nàng chằm chằm, hỏi “Vậy sao? Thích đến mức nào?”
“Rất thích rất thích, trên thế gian này, thiếp thích huynh chàng.” Ngu Ý cười tươi rói, ngón tay nàng thuận đà lướt xuống chạm vào mặt chàng, khẽ vuốt ve đuôi mắt cong cong của chàng.
Làn da thiếu niên mát nhẹ, lông mày đen rậm, như được vẽ bằng mực, đuôi mắt vương một tầng ửng đỏ chưa tan, như thể vừa khóc xong, khi ngẩng đầu nhìn nàng từ dưới lên như thế, toát ra một vẻ yếu đuối đáng thương, khiến người ta không khỏi muốn che chở.
Khuôn mặt này, thật sự rất đẹp.
Bị nàng vuốt ve như vậy, Tiết Trầm Cảnh nheo một mắt lại, khẽ hỏi hệ thống trong lòng “Độ hảo cảm.”
Hệ thống “...”
Một lúc lâu sau, nó mới run rẩy trả lời “Năm... năm phần trăm.”
Hay lắm, miệng thì nói ngọt như thế, vậy mà độ hảo cảm lại giảm nữa rồi
Tiết Trầm Cảnh tức đến ngực phập phồng, đuôi mắt đỏ bừng, dường như chỉ một khắc nữa là sẽ không nhịn được mà rơi lệ.
Trong không gian trống trải của căn nhà gỗ vang lên từng đợt gợn sóng, những xúc tu trong suốt và dính nhớp trồi ra từ không khí, bao phủ sau lưng Ngu Ý, ve vẩy những xúc tu lớn thô kệch, hận không thể quấn lấy thân thể nàng, siết chặt, ngọ nguậy, xoắn xuýt, nghiền nát từng tấc xương nàng, rồi nuốt chửng máu thịt nàng, ăn sạch không chừa một mảnh.
Hệ thống hét lên “Chủ nhân, ngài bình tĩnh lại đi Nghĩ đến Đá Trấn Kiếm đi, ngài sắp mở được nó rồi ”
Ngu Ý vô tội chớp mắt, nghi hoặc hỏi “Tướng công, sao chàng không vui vậy? Chàng không thích nghe thiếp nói thiếp thích chàng à?”
Tiết Trầm Cảnh cười lạnh, chẳng mang chút cảm xúc gì “Ta thích, ta thích nghe lắm đấy.”
⬅ Trước Tiếp ➡