Ánh mắt chàng u ám, nhìn chằm chằm người đang đùa giỡn cùng tiên hạc trong hồ, từng lát thịt ba chỉ bị chàng cắt mỏng đều tăm tắp. Trong đầu chàng tưởng tượng con dao kia đang cắt lên người Ngu Ý, lột từng mảng da thịt trắng nõn của nàng xuống, từng lát một.
“A a a chủ nhân, lúc cắt thịt thì cũng phải nhìn cái thớt chứ, ngài cắt trúng tay rồi kìa ” hệ thống bỗng hét toáng bên tai.
Ngón tay Tiết Trầm Cảnh đau nhói, cúi đầu thấy đốt giữa của hai ngón tay trỏ và giữa bị cắt một vết sâu đến thấy cả xương, chàng rên khẽ một tiếng, nhưng lại cứng rắn nuốt xuống, siết chặt khóe môi.
Cốt Ma ngửi thấy mùi máu của chàng, lập tức lao từ cửa sổ sau nhà lao vào, đụng làm đồ đạc trong nhà vang lên lạch cạch, cuống cuồng lao đến trước mặt Tiết Trầm Cảnh.
Nhưng một luồng sương trắng còn nhanh hơn nó bay vụt từ ngoài cửa sổ vào, như một đám mây trắng tuyết, phủ lên thớt, liếm sạch vết máu trên đó, sau đó nhanh như chớp nhào tới bàn tay Tiết Trầm Cảnh, ngưng tụ lại thành một khối mềm mại như bông, bao lấy ngón tay bị thương của chàng.
Cốt Ma chẳng vớt được chút máu nào, trợn tròn mắt như sắp rớt ra ngoài, tức đến độ cào sàn bằng mười ngón tay, răng nghiến ken két.
Tiếng của Ngu Ý vang lên từ bên hồ “A Tưu, sao thế? Hình như thiếp nghe thấy tiếng động gì đó.”
Tiết Trầm Cảnh nghiến chặt răng hàm, từ kẽ răng bật ra hai chữ “Không sao.”
Chàng vung tay hất văng luồng Địa Trọc đang quấn lấy ngón tay mình, miệng vết thương lập tức mọc ra lớp thịt non nớt, rất nhanh đã lành lại.
Cốt Ma lưu luyến không rời mà dán chặt mắt vào ngón tay đang dần lành lại của chàng, rồi lại ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm vào mắt chàng.
Tiết Trầm Cảnh chỉ cần liếc qua vẻ mặt ngu ngốc đó của nó là biết nó đang trông đợi điều gì, liền giơ chân đạp lên mặt nó, lạnh lùng nói “Cút hết đi, đừng để nàng ấy nhìn thấy.”
Trên mặt Cốt Ma hằn rõ dấu chân mới tinh, nó cúi gằm đầu, ủ rũ trèo qua cửa sổ sau rồi lại rút vào trong rừng cây.
Ánh mắt Tiết Trầm Cảnh quay trở lại miếng thịt thái dở trên thớt, chàng giơ tay chém mạnh một dao xuống, giọng nói lạnh như ngậm băng vụn “Thịt xào tái? Sao ta phải ở chỗ này nấu thịt xào tái cho nàng ta?”
Hệ thống vội vàng xoa dịu “Chủ nhân, chủ nhân, độ hảo cảm của mục tiêu công lược đã tăng lên 6% rồi, ngài nhẫn nhịn thêm chút nữa thôi, sẽ hoàn thành nhiệm vụ hệ thống ngay thôi.”
“Sáu phần trăm.” Tiết Trầm Cảnh nhấn từng chữ, lời của hệ thống không những chẳng thể trấn an chàng mà còn khiến chàng càng thêm tức tối.
Hai gò má trắng như ngọc của chàng thoáng ửng đỏ vì giận, đuôi mắt được vẽ như bằng mực lộ rõ vết đỏ, hàng mi ướt át khẽ run, hơi thở nặng nề, đầy châm chọc “Hừ, nàng chỉ có sáu phần trăm độ hảo cảm với trượng phu của mình thôi à.”
Không, còn chưa tới sáu phần trăm.
Hôm đó khi Ngu Ý tỉnh lại trong vòng tay chàng, đôi mắt đen láy nhìn chàng chăm chú thật lâu, nàng vòng tay ôm cổ chàng, vươn người lên, nhẹ nhàng dụi mặt vào má chàng, giọng con gái mềm mại ngọt ngào, gọi chàng “Tướng công.”
Khoảnh khắc đó Tiết Trầm Cảnh như nở hoa trong lòng. Nhưng ngay sau đó, giọng hệ thống liền vang lên trong đầu chàng, thông báo độ hảo cảm của nữ chính với chàng là bốn phần trăm.
Ngay khi hệ thống vừa dứt lời “keng” một tiếng, độ hảo cảm lập tức rớt xuống còn ba phần trăm.
Ba phần trăm.
Sao nàng còn mặt mũi gọi chàng là tướng công
Mà sáu phần trăm bây giờ đều là do mấy ngày nay chàng đáp ứng mọi yêu cầu của nàng, chịu khó không kêu ca, vất vả lắm mới gắng gượng kéo lên được.
Hệ thống cạn lời “...” Cái danh xưng “tướng công” này là do ngài giành được bằng cách nào, trong lòng ngài còn không rõ chắc?
Dựa vào thủ đoạn lừa gạt lắt léo thì không thể đổi lấy chân tình được đâu