⬅ Trước Tiếp ➡
-" Tổng Giám Đốc..Đây là mọi tài liệu tôi đã điều tra được...Sở dĩ một năm nay chúng ta không thể biết được thân phận cô Lam..Vì cô ấy là con gái ngoài giá thú cho nên Lâm Hướng Châu chưa bao giờ công khai cô ấy là con ông ta...Nên mọi người chỉ biết ông ta có một đứa con gái duy nhất là Lâm Ái Hân..theo thông tin tôi biết cuộc sống cô ấy sống nơi đó chẳng khác gì một người ở, có vẻ Lâm Hướng Châu chẳng thương yêu gì cô Lam nên mắt mở mắt nhắm để vợ con ông ta muốn làm gì thì làm...Thông tin cô Lam rất ít,hiện tại tôi chỉ thu thập được như vậy...anh cho tôi thêm vài ngày nữa để lấy thêm thông tin "
Đỗ An trợ lí riêng cũng là cánh tay trái đắc lực của Hạ Quân Vỹ, tường tận báo cáo....
-"Được rồi...cậu đi làm việc của mình đi"
Nhìn sắc mặt lạnh lẽo của Hạ Quân Vỹ, làm việc cho anh lâu như thế,chỉ cần nhìn cũng biết Hạ Quân Vỹ đang tức giận, cậu gật đầu rồi nhanh chóng rời đi...
---
Gặp gỡ đồng bọn
Nhìn từng dòng chữ trên tài liệu, rất ngắn, nội dung vô cùng đơn giản nhưng anh vẫn đọc tới đọc lui nhiều lần.Thì ra vợ anh tên thật là Lâm Giản Đình, năm nay hai mươi hai tuổi, cô là sinh viên năm ba của trường đại học B theo học khoa đồ họa..Không lấy gì làm lạ khi cô lại vẽ đẹp...Nhưng điều anh thắc mắc trước khi gặp anh cô đã có cuộc sống như thế nào? Trong Lâm gia cô chẳng khác gì người giúp việc, câu nói của Đỗ An cứ văng vẳng bên tai,nghĩ đến đây cảm giác đau lòng làm anh khó thở.Tại sao lại như vậy, dù có là con ngoài giá thú thì đã làm sao? Tại sao Lâm Hướng Châu lại đối xử với con gái ruột mình như thế, nhưng ngẫm nghĩ một người đàn ông tuổi ngoài trung niên nhưng luôn dày đặc các scandal về tình ái thì làm sao có thể làm một người cha tốt...
Rồi chuyện gì đã xảy ra khi trong đêm mưa gió, cô lại lao vào xe anh trong tình trạng hốt hoảng mất cả phương hướng đến vậy? Như lời bác sĩ đã từng nói cô mất trí nhớ do một phần là vết thương ở đầu và cũng chính bệnh nhân muốn lãng quên...Giờ suy đoán sơ qua anh cũng biết cuộc sống của cô trước đó vô cùng khổ sở và đau lòng mới khiến cô một lòng muốn không nhớ đến...Rất nhiều câu hỏi được đặt ra trong đầu. Nếu là con gái mình mất tích hơn một năm mà ông ta vẫn thờ ờ,xem như không có chuyện gì xảy ra...một chút lòng trắc ẩn cũng không có hay cả nhà bọn họ đều mong bảo bối của anh chết đi càng tốt...
Vợ anh, anh yêu đến nỗi chỉ còn đến mức muốn thu nhỏ cô lại lúc nào cũng để cô bên cạnh, là bảo bối là hòn ngọc trên tay anh..Vậy mà xem trước kia cô sống trong ngôi nhà đó bị họ đối xử tồi tệ ra sao? Đối diện với sự ghẻ lạnh của Lâm Hướng Châu lại hằng ngày còn phải chịu sự hành hạ, khinh khi, sỉ nhục của vợ con ông ta...Vậy mà cô còn muốn tìm lại kí ức,lấy lại trí nhớ chỉ đổi thêm đau lòng mà thôi..

⬅ Trước Tiếp ➡