Như có từng dòng điện xẹt lên não, Tần Lam cong người, hai tay bấu chặt vào bờ vai của anh.Bàn tay to lớn, vuốt ve từng tất da thịt láng mịn của cô, rồi chen vào giữa tìm nơi thần bí xoa nắn, chen chúc từng ngón tay vào đưa đẩy..
-" Á....Quân Vỹ....á...ư..."
Bàn tay ngày càng cử động càng nhanh, Tần Lam đôi mắt long lanh ánh nước sớm đã phủ đã phủ đầy sương mù , đầu không ngừng xoay qua lại, đôi môi hé mở rên rỉ nỉ non, bàn tay bé nhỏ bắt lấy cánh tay anh, như cầu xin anh dừng lại....
-" Ông xã ơi...em..em..ưmh...đừng...mà..anh"
Nhìn từng dòng dịch trắng dính đầy tay...Hạ Quân Vỹ nhanh chóng cởi áo tắm và quân lót quăng xuống giường, khoe thân hình rắn chắc, vướn người kéo tủ ra nhìn vật trong đó, ánh mắt lóe lên tia sáng rồi nhìn sang người con gái đang mê man nằm trên giường, đóng sập tủ,nhanh chóng phủ lên người cô...động thân một cái đem vật to lớn vùi sâu vào cơ thể cô..Tần Lam mơ mơ màng thân thể mềm nhũng hơi sức đâu mà để ý chuyện gì....
-" Á...ư....ưmh"
Giọng điệu nức nở khiến người đàn ông nhẹ nhàng ma sát rút ra đâm vào, hai người ôm nhau rên thành tiếng, Hạ Quân Vỹ yêu thương,thả những nụ hôn nhỏ vặt từng cái lên khắp khuôn mặt cô...Bàn tay dịu dàng vuốt mái tóc ẩm ướt của cô ra sau, giọng anh khàn khàn trở nên gợi cảm như dẫn dắt cả linh hồn cô..
-" Lam..em là của anh...là của anh, nói em là của anh"
Tần Lam nức nở không chịu nổi sự hành hạ như thế, chỉ còn biết hùa theo anh..
-" Em...em là của anh...ư...ông xã...ư..ư.."
Anh nhanh chóng thúc từng cái sâu, động tác trở nên điên cuồng, vừa nhanh vừa sâu cô chỉ còn biết ôm lấy bờ vai dày rộng, chân bám chặt lên hong anh, đón nhận từng đợt khoái cảm ập đến....Cô không biết đêm nay anh hành hạ cô bao nhiêu lần cao trào đến từng đợt, nhưng anh như bão táp mưa sa không hề có ý định dừng lại, đến khi cô nức nở khóc thành tiếng, mệt mỏi lịm đi,anh mới mạnh mẽ phun hết mầm móng vào nơi sâu thẳm trong cô...Nhìn người con gái nằm trong lòng, môi sưng đỏ, khuôn mặt ửng hồng, đôi mắt nhắm nghiền, nơi nào đó cũng hơi sưng lên, anh biết đêm nay mình quá tham ăn, để cô vợ nhỏ mệt ra như thế này, nhưng chỉ như vậy lòng anh mới trở nên bình yên, chỉ khi vùi sâu vào cơ thể cô, anh mới biết được cô vẫn tồn tại bên anh,...Hạ Quân Vỹ nhẹ nhàng hắt nhẹ những làn nước ấm tắm rửa cho cô, dùng khăn lau khô , bế cô lên giường đắp chăn cho hai người, ôm chặt người trong lòng từ từ mới thả lỏng cơ thể nhẹ nhàng nhắm mắt chìm vào giấc ngủ....
Căn phòng tổng giám đốc rộng lớn, sang trọng,cả phòng được sơn màu trắng và nâu vừa ôn nhu vừa bí hiểm như chủ nhân của nó...