⬅ Trước Tiếp ➡
Từ khi tỉnh dậy, cô hiểu ra một điều anh là người thân, là sự sống duy nhất và bây giờ là niềm tin là hạnh phúc không ai có thể thay thế được..Cô chưa bao giờ tìm hiểu rõ ràng về anh..Cũng chưa khi nào nghe anh nhắc về gia đình, bởi vậy người thân duy nhất của anh cũng chính là cô, anh có một số bạn bè thân lâu lâu họ cũng sẽ gặp mặt, anh sẽ dắt cô theo...cô không rõ anh kinh doanh về gì, cô chỉ biết anh là tổng giám đốc của một công ty,anh làm gì cũng có người làm thay, cô thấy mọi việc đều rất dễ dàng với anh...khi muốn xử lí công việc gì chỉ cần anh gọi một cuộc điện thoại thì mọi việc sẽ đâu vào đấy...Anh không thích chia sẽ công việc của anh cho cô biết nên cô cũng không hỏi đến..lúc nào anh cũng che chở bảo vệ cô trong vòng tay, cho cô cuộc sống nhẹ nhàng, một thế giới đơn giản,trong sáng không vướng víu một chút bụi trần nào...Cả tinh thần và trái tim, lẫn thể xác cô đều rất lệ thuộc ở anh...hưởng trọn mọi tình cảm ấm áp của anh..Nên vì anh cô quyết định sẽ không tìm kiếm kí ức nữa, cũng là để bảo vệ tình yêu của cô.
---
Gặp phải người quen
Tần Lam mặc chiếc váy trắng voan dài qua gối vừa nhã nhặn vừa tinh khiết, mái tóc đen cột cao tôn được khuôn mặt trái xoan trắng mịn..Vẻ xinh đẹp của cô thu hút nhiều ánh mắt nơi phòng tranh...Nhưng dường như cô không hề để ý chỉ một lòng chăm chú chiêm ngưỡng các bức tranh...Đôi mắt đen láy to tròn quan sát xung quanh,cô rất thích các tác phẩm của tác giả này, nhìn bức ảnh nghệ thuật người đàn ông ôm người phụ nữ vào lòng, đằng sau là một rừng hoa giả quỳ...làm cô liên tưởng đến tình yêu bất tận thật đẹp..Không kìm lòng được cô quay sang nói nhỏ với người bên cạnh...
-" Cô giáo..em muốn mua bức tranh này..em muốn gặp tác giả cô có thể giới thiệu cho em không?"
-" Được..em chờ cô một chút"
Cô giáo Tần vui vẻ đi tìm tác giả...
Bức tranh được mua một cách thuận lợi, Tần Lam nhìn món đồ to lớn được gói kỹ càng trên tay Tiểu Trần thích thú không thôi, bây giờ cô rất mong được về nhà để khoe với ông xã nhà cô...Vì lo mãi mê suy nghĩ của mình, Tần Lam không chú ý người đi tới nên đã va nhẹ vào...
-" Á..xin lỗi...tôi không cố ý "
-" Lâm Giản Đình "
Cô gái có mái tóc xoăn khuôn mặt trang điểm cầu kỳ,mắt mở to, vẻ mặt ngạc nhiên lên tiếng..Tần Lam e ngại nhìn cô gái đối diện nhưng cô không có ấn tượng về cô ta, cố mấp máy môi nhẹ giọng hỏi lại như khẳng định mình không nghe lầm..đứng bên cạnh vẻ mặt Tiểu Trần sa sầm, mày cau lại..
-" Cô...cô biết tôi sao?"
Tần Lam cau mày nhìn kĩ người đối diện..
Cô gái từ khuôn mặt ngạc nhiên trở nên khó hiểu...
-" Tôi là Jenny bạn của chị gái cô,là Lâm Ái Hân..cô không nhận ra tôi sao?"

⬅ Trước Tiếp ➡