Anh đối xử rất tốt với cô, cô chỉ tưởng một mình cô có tình cảm với anh, qua mấy tháng ở cùng nhau, hai người dần hiểu được nhau, xác định được lòng mình anh không hề trốn tránh hay do dự, bá đạo bắt giữ cô làm của riêng, không cho cô suy nghĩ hay hay rút lui..Anh luôn che chở, bảo bọc yêu thương cô...Hai người sống chung rất hòa hợp..chỉ qua một năm họ chính thức kết hôn với nhau...Có một điều, kí ức của cô rất mơ màng, cô không thể nhớ ra bất cứ điều gì? Dù cô rất thích cuộc sống hiện tại, nhưng cô vẫn mong muốn mình tìm lại được trí nhớ, không phải để làm gì? nhưng cô muốn biết người thân cô là ai? Cô bao nhiêu tuổi? là người như thế nào?Khi cô mất tích gia đình,ba mẹ có ai lo lắng cho cô không?
Nhưng cô biết đó là đều tối kị không muốn nhắc đến nhất của Hạ Quân Vỹ...Cô rất an phận, ngoan ngoãn làm một người vợ, có lẽ cô là người vợ hạnh phúc nhất, sung sướng nhất..Anh rất yêu cô, chăm sóc, không bao giờ để cô thiệt thòi đều gì nhưng ngược lại anh rất giới hạng tự do của cô..Do cô không nhớ mình bao nhiêu tuổi còn học hay chưa..Nhưng có một điều cô rất thích vẽ lúc xem ti vi thấy người ta vẽ cô đã cầm giấy bút vẽ theo...Hạ Quân Vỹ phát hiện ra sở thích của cô, nên anh quyết định cho cô đi học vẽ, ngoài trừ từ nhà đến lớp học vẽ của cô giáo cô không được đi đâu nữa..Dù chỉ đi học nhưng cô luôn có người theo giám sát chính là Tiểu Trần, anh ta là tài xế mà cũng là vệ sĩ của cô...Ngược lại Hạ Quân Vỹ không ngại phí tiền của, anh thường dẫn cô đi du lịch nhiều nước trên thế giới..đi đâu cũng được nhưng phải luôn có anh bên cạnh...
Có một lần, Tiểu Trần bị bệnh, anh đưa cô đến lớp, khi ra về trong lúc chờ xe anh chưa đến..nhìn sang đường có bán nhiều đồ nữ trang làm bằng tay, cô mon men hòa vào dòng người say mê lựa chọn...Không biết anh đang hoảng hốt tìm kiếm, khi nhận được điện thoại cô còn cảm nhận được nhịp tim anh đang hoảng loạn hơi thở dồn dập ..lần đó anh rất tức giận, cô phải dỗ ngọt hứa hẹn sẽ không đi lung tung như vậy nữa, anh không nói gì chỉ ôm cô rất chặt cô cảm nhận được cơ thể anh run nhẹ...Đến bây giờ cô không còn suy nghĩ muốn tìm lại kí ức..vì cô không muốn anh không vui...chỉ cần anh yêu cô mà cô cũng yêu anh, thì quá khứ có là gì..Cô tình nguyện xóa bỏ tất cả trí nhớ để được sống bên cạnh người đàn ông mà cô yêu suốt cuộc đời....