⬅ Trước Tiếp ➡
Cô đã đặc biệt quan sát anh, và mỗi khi nhìn thấy cô thì khuôn mặt anh lại đặc biệt cứng nhắc, lộ ra sự thờ ơ.
Trong hoàn cảnh như vậy, thật khó để cô không cảm thấy rằng khách hàng lớn này có ý kiến không tốt về cô.
Rốt cuộc trong miệng của hầu hết mọi người, chính là cô nhận thấy rằng Phan Phùng Khải sẽ không nghèo túng quá lâu và biết rằng gia đình nhà họ Chúc nhất định sẽ giúp đỡ, vì thế nên cô mới giả mù sau mưa mà chạy theo mà thôi.
Nhưng nghịch lý là mới tối hôm qua, ông chủ mặt lạnh này lại bất ngờ ngỏ lời muốn cưới cô làm vợ.
Nhạc chuông mặc định của điện thoại không còn vang lên nữa, Vãn Gia nhấc điện thoại lên, sau khi nghe Chúc Ngộ Thanh nói vị trí mà anh đỗ xe, cô tắt máy tính và xách túi rời khỏi công ty.
Vẫn là chiếc Rolls royce đó, bên trong vô cùng rộng rãi, tạo hình của nó giống như một bao diêm bốc khói nghi ngút, anh tự mở cửa ra.
Sau khi xe tắt máy, anh đứng bên cửa xe, áo sơ mi trắng cùng với áo vest sọc xanh, dáng người kiêu hãnh, khuôn mặt thanh tú, nhìn nghiêng mang đến cảm giác vừa tự nhiên vừa xa lạ.
Khi cô quay đầu nhìn sang, Vãn Gia đã có phản xạ có điều kiện và định thốt ra “Giám đốc Chúc” thì Chúc Ngộ Thanh đã tiến về phía cô vài bước rồi.
Phía trước mui xe, hai người dừng lại.
“Đầu còn đau không?”
“Không còn đau nữa, buổi chiều uống thuốc nên đã đỡ nhiều rồi.”
Sau khi đối đáp đơn giản hai câu, Chúc Ngộ Thanh lấy ra một chiếc hộp bằng nhung.
Nó có kích thước bằng lòng bàn tay, nắp hộp được nhấc lên và bên trong có hai chiếc nhẫn kim cương.
Sau khi lấy chiếc nhẫn của nữ ra, Chúc Ngộ Thanh tùy ý đặt chiếc hộp chứa chiếc nhẫn nam lên mui xe, sau đó tiến lên một bước, đưa tay về phía Vãn Gia.
Dưới nhịp tim đập một cách bất bình thường, đôi mi Vãn Gia khẽ run, tay phải của cô chậm rãi đưa ra.
Đây là lần đầu tiên hai người tiếp xúc thân thể, nhiệt độ cơ thể truyền cho nhau, tay phải của Vãn Gia bị nắm lấy, Chúc Ngộ Thanh thì nắm lấy chiếc nhẫn, vững vàng đeo vào ngón áp út của cô.
Nhẫn cưới là phải đeo cho nhau, sẽ thật vô nghĩa khi nhà trai đeo nó cho nhà gái rồi nhà gái lại bỏ mặc nhà trai.
Các ngón tay của Chúc Ngộ Thanh mảnh mai và trắng trẻo, các khớp xương sắc nét và rõ ràng.
Rõ ràng nhiệt độ cơ thể của anh bình thường, nhưng tay Vãn Gia lại luôn lạnh, lẽ ra hai người chạm vào nhau sẽ không có phản ứng gì đặc biệt về nhiệt độ, nhưng không biết vì lý do gì, cô lại nóng đến đầu óc ong ong.
Mãi cho đến khi trao đổi nhẫn xong Chúc Ngộ Thanh thuận tay lấy túi xách của cô, còn cô thì ngồi vào ghế phụ lái mà Chúc Ngộ Thanh đã tự tay kéo ra, lúc này cô mới thoát khỏi trạng thái giống như búp bê đất sét.
Tính năng giảm xóc của xe rất tốt, khi đóng cửa sổ lại sẽ yên tĩnh hơn rất nhiều, giống như một thế giới khác ngăn cách với tiếng ồn trên đường.
Cảm giác không gian vừa đủ, tốc độ dòng chảy thời gian cũng chậm lại, Vãn Gia không biết nên nói cái gì, chỉ có thể cúi đầu giả vờ chiêm ngưỡng chiếc nhẫn.
Một vòng tròn bao bọc lấy trái tim bằng kim cương, một chiếc nhẫn có bốn trụ và một vòng kim cương vỡ xung quanh cánh của chiếc nhẫn.
Thành thật mà nói kiểu dáng này có chút lộng lẫy.
“Độ chặt có phù hợp không?” Chiếc xe chạy ra ngoài tới trước cột đèn giao thông đầu tiên thì Chúc Ngộ Thanh đột nhiên hỏi Vãn Gia.
Vãn Gia gật đầu “Hợp.”
Chúc Ngộ Thanh mở ngăn chứa đồ và lấy ra một hộp trang sức hình tròn.
Nó được làm bằng da thật màu trắng và móc khóa được khảm hình đầu hươu bằng pha lê.
“Đây là gì thế?”
⬅ Trước Tiếp ➡