⬅ Trước Tiếp ➡
Cô chỉ đang làm một công việc đáng trân trọng, cô còn trẻ và có chức vụ cao, cô biết khả năng của mình đến đâu và cô không muốn cam chịu một mức lương trong một công ty như vậy.
Không ngừng cảm thấy xấu hổ về bản thân mà lâu ngày còn dễ trở nên lười biếng.
Bận rộn đến gần năm giờ, Vãn Gia mới dừng lại để uống thuốc, Lư Đồng lại nhắn thêm vài tin nhắn WeChat, hỏi cô tối qua nói chuyện gì và nói chuyện như thế nào với Thang Vũ.
Vãn Gia đánh trống lảng và nói thêm rằng tối qua đã rất muộn nên bọn cô chỉ trò chuyện được có vài câu thôi.
Lư Đồng điên cuồng nhắn Đàn ông thật đê tiện mà Tổ hợp tình yêu đầu tiên đều là mẫu hình Bạch Nguyệt Quang, thực chất là một tâm lý chó liếm thôi. Không chiếm được thì ngày đêm mơ tưởng đến, mất đi rồi thì lại nhớ nhớ thương thương... Vết sẹo nhanh lành quá nhỉ, bộ anh ta đã quên mất khi nhà mình xảy ra tai nạn, Thang Vũ đã vứt bỏ anh ta như thế nào rồi sao?
Thang Vũ cũng rất biết ý nhỉ, nhất định là bởi vì thấy Phan Phùng Khải phục chức trở lại, trong lòng lại ngo ngoe rục rịch muốn móc nối đấy
Mối tình đầu, Bạch Nguyệt Quang.
Nhìn những lời này, Vãn Gia sững sờ.
Trên màn hình, Lư Đồng tiếp tục hỏi Từ chức rồi cậu định làm gì tiếp theo?
Vãn Gia nghĩ nghĩ, nếu như không có biến cố xảy đến đột ngột thì sau khi bàn giao công việc, cô định về quê ở tạm một thời gian.
Ngay khi cô đang do dự không biết nên trả lời như thế nào, tin nhắn của Chúc Ngộ Thanh nhanh chóng hiện lên Đang tắc đường, có thể em phải đợi tôi ở công ty mười phút nữa.
Dòng suy nghĩ của cô hoàn toàn bị gián đoạn, đầu óc của Vãn Gia lóe lên trong giây lát và cô rơi vào trạng thái đờ đẫn.
Rõ ràng là anh không hề hẹn trước để đón cô, nhưng giọng điệu của Chúc Ngộ Thanh lại tự nhiên như thể mối quan hệ của họ đã bắt đầu từ lâu rồi vậy.
Nhưng bọn họ còn chưa bắt đầu nói chuyện quan hệ nam nữ mà đã vướng vào chuyện hôn nhân.
Nhanh chóng bao nhiêu thì nó lại hoang đường bấy nhiêụ
Vào buổi chiều khi cô thỉnh thoảng nghĩ về điều này, tâm trí cô giống như một chiếc tai nghe Bluetooth ở quá xa thiết bị và tín hiệu kém đến mức không chân thật.
Nhưng bất kể chuyện này xảy ra như một giấc mơ như thế nào thì tờ giấy chứng nhận đỏ rực trong túi đã rõ ràng nhắc nhở cô rằng cô thực sự đã kết hôn, và anh còn là khách hàng lớn của công ty cô.
Hoặc có thể nói là, anh họ của Phan Phùng Khải.
Giữa trưa lại có một bác sĩ làm gián đoạn như vậy, vừa trở lại công ty thì bận rộn công việc, thỉnh thoảng vừa nghĩ đến cũng có thể lập tức thoát ra được, bây giờ mọi người lần lượt tan sở, văn phòng dần trở nên yên tĩnh, đủ loại suy nghĩ trong đầu cô bắt đầu lên xuống.
Trong ký ức của Vãn Gia, lần đầu tiên cô nhìn thấy Chúc Ngộ Thanh là trong bữa tiệc gia đình của nhà họ Chúc.
Cô nhớ rõ ràng rằng khi cô xuất hiện trong biệt thự đó, Chúc Ngộ Thanh đang nói chuyện với ai đó.
Vốn dĩ trông anh rất thoải mái, nhưng vừa nhìn thấy cô, nụ cười trong mắt anh nhanh chóng vụt tắt.
Trong bữa tối gia đình diễn ra sau đó, vẻ lạnh lùng trên khuôn mặt anh như muốn đóng băng mọi thứ đến chết, và giọng nói của anh thậm chí cũng lạnh như băng.
Ngay từ khi Vãn Gia học cấp hai, cô đã trải nghiệm được rằng trên cả kiến thức còn có giai cấp.
Mà người sở hữu các dấu ấn của giai cấp thì tính cách là dấu hiệu ít rõ ràng nhất và cũng là dấu hiệu phức tạp nhất.
Trong một số trường hợp, sự xa cách và lòng tự trọng thấp có thể được gói gọn trong cùng một thân xác, đồng thời cũng có thể được nhồi nhét bằng sự thẳng thắn và nhạy cảm.
Vì các cuộc hẹn cô nhận muộn hơn nên thỉnh thoảng đi họp bên A cô mới gặp được anh.
⬅ Trước Tiếp ➡