⬅ Trước Tiếp ➡
Tùng An vẫn không tin lấy di động mở khung chat của mình và Khương Dịch ra, thật sự vẫn không thấy trả lời, cậu buồn rầu gửi qua một tin nhắn khác.
[Cậu không tới đón tớ à, tớ không có ô, một mình đứng ở nơi này, trời sắp mưa to rồi.]
[Cậu đi mua một cái dù đi, tớ đang bận lắm, thật sự không rảnh.]
Khương Dịch trực tiếp chuyển qua 50 tệ, còn bổ sung thêm một câu.
[Tớ thật sự rất thích giáo sư Lâm, thầy ấy quá lợi hại!"
Cái mũi của Tùng An ê ẩm, thích Lâm Gia Dung thì có liên quan gì đến chuyện đón cậu chứ, khẳng định là nể mặt mũi của Khương Dịch nên Lâm Gia Dung mới tới đón cậu, Khương Dịch căn bản không để bụng cậu, đầu óc toàn là giáo sư Lâm.
Lâm Gia Dung nhìn nước mắt đảo quanh hốc mắt của Tùng An, thế là xuống xe căng dù che ở trên đầu cậu: "Có muốn tôi đưa em về không?"
Tùng An hít hít cái mũi, nhịn nước mắt xuống, sau đó nhanh chóng mở ghế lái phụ ra, ngồi vào, cố nén tiếng khóc nói: "Em muốn tới nhà thầy."
Lâm Gia Dung sững sờ, nhìn Tùng An khó chịu như vậy còn muốn tới nhà anh, là bởi vì Khương Dịch sao?
Trên đường trở về, Tùng An một câu cũng không nói, nghĩ đến Khương Dịch lại nhịn không được rơi nước mắt, cứ như vậy nhỏ giọt chảy xuống dưới. Cậu yêu thầm Khương Dịch 10 năm, từ khi còn nhỏ đã thích Khương Dịch, vẫn luôn đi theo bên người cậu ta, người lớn và trẻ con đều cười nhạo cậu là "con sâu theo đuôi Khương Dịch", nhưng cậu cũng không thèm để ý, cậu chỉ thích đi theo Khương Dịch.
Khương Dịch vui vẻ cậu cũng vui vẻ, Khương Dịch đau khổ cậu cũng đau khổ, nhưng hôm nay Khương Dịch vui vẻ cậu lại khó chịu chết đi được, giống như bị người moi mất trái tim.
Lâm Gia Dung dừng xe, anh nhịn không được hỏi: "Em khóc cái gì?"
Tùng An nghẹn ngào nói: "Mặc kệ chuyện của em", giờ phút này cậu đều quên mất Lâm Gia Dung là thầy giáo của cậu, chỉ còn cảm thấy người trước mắt này là tình địch đáng giận, cho nên giọng điệu nói chuyện cũng không được tốt, cậu tuỳ ý cầm lấy khăn giấy đặt ở phía trước lau nước mắt, tiếp theo lại thấy được một hộp chocolate.
Chocolate kiểu tình nhân, chẳng lẽ đây là Khương Dịch đưa cho Lâm Gia Dung sao, cậu thật sự đau quá!
Tùng An lấy di động ra lại gửi tin nhắn cho Khương Dịch.
[Cậu thật sự rất thích giáo sư Lâm sao?]
[Trời ạ, cái này hỏi không phải vô nghĩa à, tớ yêu chết thầy ấy được chưa, thầy ấy quả thực là thiên tài!]
[Hôm nay tớ không về.]
[A, vậy cậu phải nói với bạn cùng phòng đấy.]
Thành tích học tập của Khương Dịch rất tốt, cho nên cậu ta luôn thích những người giỏi giang, cậu cũng vì vậy mà chăm chỉ học tập muốn vào cùng trường với Khương Dịch, nhưng Khương Dịch căn bản không nhìn ra được sự cố gắng của cậu, ngay cả đêm nay cậu không về Khương Dịch cũng không thèm quan tâm, hức hức hức....
Tùng An khóc càng lợi hại hơn, nước mắt chảy dài trên má, cậu cầm hộp sô cô la lên, vừa xé mở vỏ đóng gói vừa nói: "Em muốn ăn."
"Từ từ..." Lâm Gia Dung muốn nói sô cô la nhân rượu này được mua từ quốc gia có vĩ độ cao, độ cồn trong nhân sô cô la cao hơn mức bình thường, nhưng Tùng An đã ăn cho nên anh không nói gì thêm nữa, chỉ đưa khăn giấy cho cậu.
Sô cô la này có lẽ quá ngọt, Tùng An ăn một chút đã không còn khóc nữa, khi tới biệt thự của Lâm Gia Dung đang ở, nước mắt cậu đã khô nhưng đôi mắt vẫn đỏ hoe.
⬅ Trước Tiếp ➡