⬅ Trước Tiếp ➡
Lúc Lâm Gia Dung nhìn thấy bức ảnh lập tức nghĩ tới có lẽ Tùng An đang đứng dưới mái hiên của cửa hàng hoa, nhìn xuống tấm ảnh chụp cũng không nhận ra là được chụp ở nơi nào, đôi giày thể thao màu trắng kia quá mức chói mắt, đế giày bị nước mưa ngấm vào loang lổ ra màu sắc của nước bùn.
[Thầy ơi, ngày mưa nhìn hoa, em lại thấy nhớ thầy quá.]
[Em đang ở đâu, không mang ô?]
[Vâng ạ, thầy tới đón em được không, em ở cửa hàng Hoa Thơm số 330 đường Tây Lộ ạ]
Lâm Gia Dung lập tức đứng dậy, anh nói với Khương Dịch: "Tôi có việc phải đi trước, cái này em có thể cầm về xem."
Khương Dịch xem quá nhập tâm, lúc cậu ta cầm luận văn đứng dậy muốn đưa Lâm Gia Dung một đoạn đường, nhưng không còn kịp rồi, giáo sư Lâm Đã lái xe rời đi, thật là kỳ quái, sao giáo sư lâm lái xe nhanh như vậy chứ?
Đến cửa hàng Hoa Thơm Lâm Gia Dung cũng không nhìn thấy Tùng An, anh tìm gần đấy nhưng vẫn không thấy ai, sau đó anh lấy hình ảnh mà nhóc con kia gửi mới phát hiện không đồng nhất, ở trên tấm ảnh đó ngay cả một chút cũng không có điểm nào tương đồng với cửa hàng hoa này.
Xung quanh không có đoạn đường nào có đất bùn, chưa kể trước mặt cửa hàng bán hoa cũng không bị đọng lại vũng nước đất bẩn, căn bản không phải nơi này.
Tùng An lại nói dối, vì sao nhóc con lại muốn nói dối! Nếu không phải muốn gặp anh thì còn có mục đích gì nữa?
Trên trời nổi lên tiếng sấm, tia chớp xẹt qua đám mây đen dày đặc, gió thổi mạnh, hoa trước cửa rung rinh suýt gãy, chủ cửa hàng hoa vội vàng bước ra mang hoa về.
Mặc kệ Tùng An vì sao phải nói dối, anh vẫn nên nhanh chóng đưa thằng nhóc này về.
Lâm Gia Dung xem xét tình huống của các đoạn đường gần đó, đường phía đông do đang thi công bồn hoa nên được rào lại, sẽ có nhiều đất đỏ tràn ra ngoài, cho nên anh lái xe đi về hướng đó.
Mưa càng ngày càng nặng hạt, tiệm hoa đã đóng cửa, dưới mái hiên trốn mưa cũng không được, chỉ có thể đến nơi đứng đợi xe buýt để tránh.
Thật ra, Tùng An có thể đi mua ô nhưng cậu lại muốn ở lại đây, phải đợi Khương Dịch đến đón, sau đó khóc lóc, làm nũng rồi mới tỏ tình.
Cậu cảm thấy kế hoạch này có 90% khả năng tỏ tình thành công, nhất định phải kiên trì thế là rụt cổ vào đứng ở ghế chờ đến phát run.
Vừa rồi Khương Dịch trả lời cậu là đang ở cùng với giáo sư Lâm nói chuyện phiếm, cậu đã đau muốn chết, hận không thể lập tức chạy như bay đến trước mặt bọn họ, tách hai người ra.
Cậu nói với Khương Dịch, nhưng Khương Dịch lại không chịu tới cho nên cậu chỉ có thể gửi tin nhắn cho Lâm Gia Dung, dẫn dắt anh ta rời đi, cũng không biết anh ta có đi không nữa, Khương Dịch vẫn còn chưa trả lời cậu.
Thật là khó chịu, rốt cuộc nơi nào của cậu kém tên Lâm Gia Dung kia chứ, rõ ràng Lâm Gia Dung đã già như vậy, nào có trẻ như cậu!
"Hắt xì ——"
Sau khi hắt hơi một cái, Tùng An vội vàng lấy khăn giấy ra xoa xoa cái mũi, mũi cậu rất trắng, nhẹ nhàng cọ qua cũng lập tức đỏ lên, khi vừa ngẩng đầu lên lại thấy có một chiếc xe màu đen đậu lại ở gần cậu, cửa xe được hạ xuống lộ ra khuôn mặt của Lâm Gia Dung.
"Tôi cho em quá giang một đoạn nhé?"
"Không, không cần làm phiền đến thầy đâu."
Vì sao Lâm Gia Dung lại xuất hiện ở đây, quả nhiên anh ta không đi đến địa điểm cậu gửi, anh ta lại không bị người trên mạng dụ dỗ, đáng giận!
"Em đang đợi bạn học Khương Dịch à?"
"Vâng ạ, cậu ấy sẽ đến đón em."
Tùng An cúi đầu, khi nói ra những lời này một chút tự tin cậu cũng không có.
Lâm Gia Dung nghĩ một lát, căn cứ theo suy đoán nói ra một cậu, sắc mặt Tùng An lập tức thay đổi.
"Khương Dịch đang ở nhà của tôi, tôi nghe thấy cậu ấy nói chuyện của em nên có chút không yên tâm mới lại đây đón em, muốn đưa em về ký túc xá."
⬅ Trước Tiếp ➡