⬅ Trước Tiếp ➡

Lạch cạch một tiếng Tiêu Quân Đình không những không đi ra ngoài, mà còn tiện tay khóa trái cửa, sau đó một bước lại thêm một bước tới gần chỗ chỗ Lâm Mặc đang cuốn thành một bọc như bánh trưng.
"Thầy... thầy muốn làm cái gì? Ai bảo thầy vào đây Thầy mau mang Song Hoàng Liên của thầy ra ngoài đi Sao còn khóa trái cửa làm gì?"
Tim Lâm Mặc càng lúc càng đập nhanh, làm sao bây giờ... Càng khẩn trương hoa huy t càng thêm mẫn cảm, không tự chủ mà chảy ra dâm dịch, khiến cho cô phải kẹp chặt hai chân, miệng huyệt càng thêm căng chặt không ngừng mấp máy, khao khát bị cái gì thô to cắm vào.
Giọng nam nhân đầy từ tính áp xuống, cả người nàng bị bao phủ bởi thân hình cao lớn, cùng lúc hoa huy t như phản xạ có điều kiện mà không ngừng phun nước, càng lúc càng nóng bỏng, giống như sắp bị thiêu cháy vậy.
Tiêu giáo sư đuôi sói vô cùng to rồi
"Em có chuyện gì cứ nói với tôi, mẹ em ở bên ngoài bận công tác, bà ấy đã dặn dò tôi chăm sóc thật tốt cho em. Chăm sóc chu đáo tận giường luôn nha. Tôi thấy em... Giống như có chuyện gì rất phiền não, có một số việc, thì vẫn nên để người có kinh nghiệm chỉ điểm thì hơn."
Tiêu Quân Đình ngồi ở mép giường, hơi ngiêng đầu, nhìn thiếu nữ giống con thỏ nhỏ đề cao cảnh giác, lời nói hoàn toàn như người lớn dăn dạy tràn ngập bao dung.
Ngữ khí như muốn hòa hõa lại tình hình, thêm giọng nói trầm ổn, đầy từ tính, giống như đang răn dạy đứa trẻ tuổi dậy thì, bồng bột, làm cho người đối diện không tự chủ mà tín nhiệm hắn.
Cảm xúc ngượng ngùng trên mặt Lâm Mặc đã giảm đi không ít, cô vừa quay đầu, đã va ngay vào ánh mắt vô cùng thâm thúy của hắn, thậm trí gương mặt tuấn lãng thường ngày đầy gian dối cũng nhìn ra vẻ quan tâm.
Thực tốt, giống như ngày xuân chan hòa ánh mặt trời, khiến băng tan, nước chảy róc rách.
Đây chính là tình thương của cha mà cô chưa bao giờ có, hơn nữa lại tiếu thốn tình của mẹ, cái cảm giác này cô rất ít cảm nhận được từ trưởng bối.
Lâm Mặc trong lòng có chút cảm động. Có lẽ nam nhân trước mặt có lẽ không xấu lắm, bằng không với ánh mắt độc ác của mẹ cô, cũng sẽ không coi trọng hắn.
" Em... Em thích một người, nhưng hình như hắn không thích em. Hắn đối với em thực lãnh đạm, thế nhưng lại đối với học tỷ kia vô cùng ôn nhụ"
Lâm Mạc bỗng nhiên vô cùng hoảng hốt, khi buột miệng nói hết tâm tư ra ngoài, ngay giây sau mặt nàng đỏ lựng, nhanh chóng sửa lại " Tất cả không tính, thầy coi cái gì cũng chưa nghe thấy "
" Chuyện tình cảm có vấn đề? Em có từng nghĩ tới, có thể em không phải là phong cách mà hắn thích."
Tiêu Quân Đình không giống như bạn thân của nàng cùng bàn luận vô vàn chuyện bát quái. Hắn không truy vấn rốt cuộc là cô thích ai, mà giống như một tiền bối khai thông nhưng vấn đề phiền não cho hậu bối, nghiêm túc mà giúp nàng tìm ra vấn đề, khiến cho Lâm Mặc bình tĩnh lại.
"Phong cách của em có vấn đề?"
Lâm Mặc nghi hoặc nói, chính cô cũng không biết phong cách của mình là gì, cũng không biết mình có thể hay không có thể dụ hoặc được nam nhân. Rốt cuộc mẹ cô chưa bao giờ dạy cô về phương diện tình trường, chỉ luôn bảo cô nên tránh xa nam nhân ra một chút. Thế nhưng đến đại học xuân tâm của cô cũng bắt đầu manh động.
"Ngoài mặt tỏ ra cao ngạo, nhưng bên trong thực chất lại vô cùng ngây ngô, thẹn thùng, nhát gan, không dám chủ động, nam nhân sẽ không thích nữ nhân như vậy."
Tiêu Quân Đình yên lặng di chuyển vị trí một chút, làm cho khoảng cách với Lâm Mặc gần lại.
"Vậy... Kia hắn sẽ thích dạng gì?"


⬅ Trước Tiếp ➡