Chương 4
Mẹ nói với Lâm Mặc, Tiêu giáo sư với bà là "bạn tốt", bởi vì trong lúc tình hình dịch bệnh khó khăn, giao thông công cộng không có hoạt động, giáo sư Tiêu ở lại nhà cô lại vô cùng thuận tiện, hơn nữa có thể lái xe mỗi ngày từ tiểu khu đi ra cùng các bác sĩ chiến đấu hăng hái.
Chợt nghe qua là vô cùng tốt, nhưng mà, "bạn tốt" trong miệng của mẹ nàng, đến tai của Lâm Mặc lại cơ hồ tương đương với " bạn trai" và"cha dượng."
Cũng không thể trách cô tưởng tượng quá nhiều, Lâm Mặc từ nhỏ đã không có bố, trong ký ức của cô, thì mẹ nàng không ngừng đổi đối tượng, mà chính cô cũng nhận cha dượng đủ bộ mười hai chòm sao luôn rồi. Mà những năm gần đây đối tượng của mẹ càng ngày càng trẻ hóa, tiểu thịt tươi ngon miệng, mọng nước càng chiếm tỉ lệ dày đặc... Tiêu giáo sư chính là một ví dụ, vẻ ngoài cực phẩm, một khi lọt vào trong mắt xanh mẹ nàng, có thể không bằng lang hổ mà cướp đoạt? Bà mẹ này cũng thật hổ báo quá đi...
Mẹ cô cũng đã bốn mươi, mà vị Tiêu giáo sư này nhìn qua cũng chỉ hai bảy, hai tám tuổi
Bồi một nữ nhân tuổi đã bốn mươi làm tiểu bạch kiểm, còn không phải vì chút tiền sao? Cái gì mà cao lãnh chi hoa, cái gì mà nhà giáo ưu tú, không phải là thấy tiền là sáng mắt sao? Ngụy quân tử
Mỗi ngày còn tây trang, áo sơ mi trắng nghiêm chỉnh, cấm dục. Ha hả, đúng là mặt người dạ thú
Mẹ của Lâm Mạc đúng thật là một nữ cương nhân điển hình, mỗi ngày đều không về nhà, Lâm Mặc cũng không cảm thấy mẹ cô cần ỷ lại vào nam nhân, mẹ nàng có thể làm việc cả đời
Cứ như vậy, cái hình tượng mặt người dạ thú, bám váy đàn bà của Tiêu Quân Đình ở trong lòng Lâm Mặc càng thêm khắc sâụ
Lâm Mặc từ trước đến nay đều không quen nhìn Tiêu Quân Đình bày ra bộ mặt cao lãnh, hắn từ "bạn tốt" của mẹ cô rồi đường đường chính chính tiến thẳng vào nhà mình, về việc hắn tỏ càng tỏ ra ôn tồn, lễ độ bao nhiêu thì chính là là văn nhã bại hoại bấy nhiêu, khiến nội tâm Lâm Mặc không ngừng phỉ nhổ. chờ ngày chị bị vả mặt
Vào chính lúc tự mình an ủi lại bị chính nam nhân mình không ngừng phỉ nhổ phát hiện... khiến nàng chỉ muốn ngay lập tức kiếm cái lỗ để chui xuống.
" Là chính em không đóng cửa."
Tiêu Quân Đình khẽ nhíu mày, ánh mắt lạnh băng nhìn chằm chằm vào Lâm Mặc mà đánh giá. Giường như ánh mắt hắn có thể xuyên thấu qua tấm chăn nhìn thấy thân thể trần truồng của nàng, nhàn nhạt mà giải thích
"Tôi mới từ phòng thí nghiệm trở về, mang cho em Song Hoàng Liên , lại không nghĩ tới em ở trong phòng ngủ..."
Song Hoàng Liên Nghe đồn ở trên mạng là mấy bạn Tung Của đang đổ xô đi mua Song Hoàng Liên với công dụng là trị hay ức chế virus corona gì đó.
Têu Quân Đình không đem mấy chữ " tự an ủi" nói ra, nhưng cũng đủ làm cho Lâm Mạc thấy thẹn.
Tiêu Quân Đình với thân hình cao lớn vẫn kiên trì đứng ở trước cửa, vẫn một thân âu phục nghiêm chỉnh cao lãnh, cấm dục, tất cả đó càng thêm khắc sâu ngũ quan anh tuấn, cùng khí chất bức người, đôi mắt lúc nào cũng băng lãnh giường như đã nhiễm chút hỏa. Nhưng trên mặt hắn vẫn bày ra vẻ mặt phi thường lãnh đạm.
"Tốt nhất thầy đừng nói nữa, Song Hoàng Liên này bất quá cũng không có tác dụng, em không có bệnh, cũng không cần uống dự phòng Thầy mau đi ra ngoài "
Lâm Mặc vô cùng xấu hổ, buồn bực cúi đầu nhỏ giọng quát.