Giam Giữ Rồi Yêu
Chương 23
⬅ Trước Tiếp ➡

"Ngô... Cứng quá, không cần cắm vào... Quá sâu, không được.. "
Rau diếp so với dưa chuột vừa rồi không giống nhau, dưa chuột ngoài bề mặt còn có vô số nốt sần sắp xếp bất quy tắc, mà ra diếp lại từng vòng từng vòng có quy luật hơi thô nổi lên. Mà mỗi lần bị cắm vào, huyệt khẩu liền bị căng ra, liền có thể đi sâu đế tử cung, còn kéo theo phần thịt non hướng vào trong.
Cái chiều sâu này quả thật đáng sợ, phần thân thô ráp như không có điểm cuối, hướng vào trong rồi vẫn có thể kéo dài ra, vẫn luôn muốn đâm sâu vào mãi bên trong, sâu đến nỗi như muốn đâm thủng bụng cô ra vậy.
Tiêu Quân Đình vẫn tận tâm đưa đẩy rau diếp vào bên trong Lâm Mặc, thẳng đến khi chỉ còn phần lá xanh còn lộ ra bên ngoài. Vẫn không thỏa mãn liền sau đó hắn lại tăng thêm cường độ thọc cắm lên.
"A a a, đừng động... Bên trong thực khó chịu ô ô tiểu huyệt sẽ bị đâm thủng mất "
Lâm Mặc điên cuồng lắc đầu, phần thô cứng của rau diếp đang không ngừng làm loạn trong huyệt cô, vách thịt kiểu nộn cũng không hề có sức lực đáp trả. Hùa theo biên độ thọc ra rút vào phần thô ráp ở mặt ngoài còn không ngừng mắc vào thịt non, giống như muốn đem toàn bộ thịt non lôi ra ngoài.
Mình nghĩ là cái cây này
Cô sợ hãi mà muốn đem Tiêu Quân Đình đẩy ra, nhưng hoàn toàn không có sức lực đó, trong mắt cô hiện rõ chính là dục cự còn nghênh. nghiện rồi còn ngại
Đùi ngọc đặt trên kệ hàng vô lực mà hơi rũ xuống thì bị treo lên cánh tay của Tiêu Quân Đình. Như vậy, hắn nhìn rõ ràng tiểu huyệt nhỏ bé ăn rau diếp như thế nào.
"Đừng sợ, tiểu huyệt em không phải rất thích sao, cắn mãi liền không buông miệng luôn."
Tiêu Quân Đình có chút thương tiếc mà lau đi nước mắt ở khóe mắt cô, tay kia lại càng dùng sức đẩy rau diếp vào khiến cho dâm thủy văng khắp nơi.
Nộn huyệt bị phần gốc cây xanh biếc làm cho nước chảy lênh láng, mỗi lần đi vào đều bị nghiền nát quá mức. Làm Lâm Mặc chỉ có thể rương miệng nhỏ mà hô hấp khó khăn, khẩu trang cũng bị hút đến mà không ngừng phập phồng rồi.
Tiêu Quân Đình đũng quần đã trướng đến khó chịu, nhưng trên mặt vẫn không nhìn ra cảm xúc gì. Hắn không nhịn được mà kéo khẩu trang của hai người xuống, đem miệng nhỏ hồng nhuận của Lâm Mặc mà không ngừng liếm mút, đầu lưỡi hữu lực với vào trong khoang miệng ngọt ngào kia mà quấy loạn, liền đem âm thanh rên rỉ của Lâm Mặc mắc kẹt trong cổ họng, chỉ còn nghe được không rõ tiếng "ô ô" đầy ái muội.
Sau một trận trinh phạt hung ác thì tiểu huyệt Lâm Mặc liền mềm lạn, eo thon cũng không ngừng run rẩy, tao mông cũng không ngừng hướng về phía trước để đón ý hùa của rau diếp, cô đã thích ứng được với chiều dài của nó, liền đem thân cây lạnh lẽo chèn ép đến có độ ấm.
Đang gần đến cao trào thì Tiêu Quân Đình lại đột nhiên đem rau diếp rút ra.
Tiểu huyệt mềm mại đang bị cắm no đột nhiên bị cảm giác trống rỗng đánh úp khiến cho Lâm Mặc bất mãn mà vẫn vẹo mông nhỏ.
"Còn muốn sao?"
Nam nhân cất giọng nói trầm khàn mang theo đó chút dụ hoặc.
"Muốn... Cắm vào tới, tiểu huyệt thực ngứa, mau cắm vào a a a."
Trong ánh mắt Lâm Mặc lúc này tràn đầy dục vọng mê loạn, do dục cầu bất mãn mà tự động mở rộng chân nơi đang không ngừng nhỏ ra chất lỏng, lại còn cọ lên hạ thể của Tiêu Quân Đình, dùng chính mình làm phương thức hướng Tiêu Quân Đình cầu hoan. Cô cũng không biết hành động mình là cầu hoan hay không, giờ cô chỉ muốn có vật thô to cắm vào hoa huy t mà thôi.


⬅ Trước Tiếp ➡