Chương 22
Sắc mặt Tiêu Quân Đình trở nên lạnh lùng, bóp chặt lấy đùi Lâm Mặc, liền dùng một chút lực, đem nửa quả dưa chuột cắm vào tiểu thao bức, cắm đến Lâm Mặc phải ngửa đầu thốt lên.
"Thật lớn Lạnh quá ô "
Lâm Mặc bị cắm đến không kịp phòng bị, dưa chuột so với côn thịt hoàn toàn khác nhau, côn thịt phần đầu vô cùng cường thế nhắm nhục đạo cô mà phá vỡ, còn cái này vừa nhanh, vừa thẳng, lại dồn dập hướng trong hoa huy t mà xâm lấn, Tiêu Quân Đình tên nam nhân làm cái gì cũng thực đáng giận.
Tiêu Quân Đình vô cùng vừa lòng khi Lâm Mặc nắm chặt lấy tay mình, dưa chuột trong tay lại một lần nữa thô bạo cắm vào, lúc đi vào lại chậm lại lực tấn công, sau đó liền thay đổi hướng tấn công không ngừng chọc vào điểm G của cô.
Thực ra, hắn muốn Lâm Mặc trầm mê với những khoái cảm mà hắn mang lại, mà luôn không ngừng lấy lòng cô.
Quả dưa chuột này quả nhiên là đồ tốt, mỗi lần tiến vào đều khiến huyệt nhỏ của Lâm Mặc căng trướng, lúc rút ra huyệt đạo mềm mại lại tự động khép kín. hoa huy t nhỏ xinh cố sức ăn hết nửa già quả dưa, lại còn vui sướng mà phun ra nuốt vào.
Dưa chuột dùng trên người quả là thứ vũ khí tiến công tuyệt hảo và sắc bén.
Ngay từ lúc đầu, khi Tiêu Quân Đình cầm quả dưa chuột ma sát ở ngoài miệng huyệt thôi, thì cái cảm tê dại đã đánh úp cả người Lâm Mặc, nào biết được khi nó trực tiếp tiến vào nộn huyệt, thì kích thích lại càng thêm mãnh liệt. Rốt cuộc mới biết là tao thịt so với bên ngoài kiều nộn gấp đến trăm lần, quả dưa chuột cũng không phải dạng vừa liên tục đâm khiến cho Lâm Mặc không ngừng kêu lên, chỉ trong chốc lát liền bị làm cho cao trào phun ra một lượng lớn chất lỏng.
Vừa mới lên đỉnh Lâm Mặc liền ghé vào bả vai Tiêu Quân Đình thở dốc, dưa chuột trong thân thể cũng được Tiêu Quân Đình rút ra, nhưng nó lại sinh ra cảm giác ngứa ngáy bên trong nhục huyệt, vì vậy thoạt nhìn như tao huyệt lưu luyến muốn giữ lại.
Cảm nhận được tao huyệt có lực cản, Tiêu Quân Đình liền cầm dưa chuột ở trong hoa huy t đảo một vòng, sau đó vô tình rút ra.
"A Ngô..."
Lâm Mặc lần này bị kích thích nên phát ra tiếng kêu hơi lớn, sau đó liền bị Tiêu Quân Đình chặn miệng.
Hai người đều đang đeo khẩu trang, nên Tiêu Quân Đình chẳng vội vã làm gì, chỉ cách lớp khẩu trang mà vuốt ve cánh môi Lâm Mặc, từ từ và ôn tồn kẹp lấy cánh môi phía dưới của cô mà lôi kéo. Lâm Mặc như bị hắn khi dễ, nhưng còn đang đang níu kéo dư vị cao trào mà không ngăn được nước mắt lưng tròng.
Cách khẩu trang trang hôn môi, quả là một trải nghiệm thần kỳ, trên môi còn mơ mơ hồ hồ lưu lại cảm giác ngưa ngứa, làm cho cô có chút khát vọng, đó là Tiêu Quân Đình sẽ giật phăng tầng vải dệt kia mà thô bạo cưỡng hôn.
Tiêu Quân Đình hướng tay ra sau sờ soạn một chút, lấy ra một cây dài khoảng 20cm, soi kỹ hơn là chuối nhưng phẩm chất rau diếp, ừ đấy, sống lá ngắn bao xung quanh còn nổi lên quá rõ ràng, trên đầu túm lá xanh biếc còn có một vài bông hoa.
"Thứ tốt." Tiêu Quân Đình khen.
"Thầy... Thầy muốn làm gì?"
Lâm Mặc thấy hắn cầm cây rau diếp ở tiểu huyệt không ngừng khua tay múa chân thì thập phần hoảng sợ. Chẳng lẽ tên nam nhân này muốn đem rau diếp... Cắm vào?
"Có thể lựa chọn nhiều đạo cụ như vậy, dù sao thì cũng phải lựa chọn tương đối một chút, muốn biết cái nào cắm vào huyệt thoải mái phải thử thực tiễn thì mới biết được."
Tiêu Quân Đình thản nhiên nói, sờ đến tiểu huyệt bị dưa chuột cắm hơi mở một chút, sau liền đem rau diếp đẩy vào.