⬅ Trước Tiếp ➡
Cô ta chỉ nhớ, Hà Lăng Tương gọi người đưa cô ta về nhà trước, cho cô ta một tấm thư mời, cắn nhẹ lên tai cô ta nói: "Tôi nghe nói, Cố Tinh Trạch mời chị gái em đến dự buổi lễ long trọng hàng năm của Hoàn Vũ. Tiệc rượu này, em cũng tới tham gia."
Nói xong, trên mặt hắn ta nhếch lên nụ cười ý vị không rõ: "Biết không, em và chị gái em cố gắng phục vụ tôi, yên tâm, tôi sẽ cho em chỗ tốt!"
Chỉ vừa tưởng tượng đến cảnh điên loan đảo phượng, trong lòng Hà Lăng Tương đã có chút gấp rút không nhịn nổi.
Chị em gái cùng một chỗ, tư vị này nhất định không cần nói cũng biết!
Vân Na nhẫn nhịn buồn nôn và oan ức, vẫn luôn cưỡng ép mình nở nụ cười. Cô ta không muốn ở cùng một nơi với Vân Thi Thi!
Nếu như đến lúc đó hoàn toàn ngược lại, Hà Lăng Tương không chịu nâng đỡ cô ta mà lại nâng đỡ Vân Thi Thi thì làm sao bây giờ? Ngày hôm nay, cô ta như một tên đầy tớ mỉm cười hầu hạ từng ông chủ, nhận sự khuất nhục vô cùng lớn, không muốn cuối cùng tiền mất tật mang.
Cô ta làm nũng nói: "Đáng ghét! Đạo diễn Hà, lẽ nào một mình người ta còn chưa đủ sao?"
"Yên tâm! Tiểu ngọt ngào, em đừng tức giận, đương nhiên tôi sẽ cưng chiều em nhất! Em yên tâm, tôi sẽ không di tình biệt luyến!"
Hà Lăng Tương nhận lời, lúc này Vân Na mới hơi an tâm.
Đương nhiên Lý Cầm không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì trên người cô ta, nhìn thấy dáng vẻ cô ta hồn bay phách lạc, buột miệng nói: "Con gái, con phỏng vấn ra sao?"
Vân Nghiệp Trình nghe vậy, hoảng sợ ngẩng đầu lên: "Bà nói con bé lại đi phỏng vấn?"
Lý Cầm tự biết mình nói lỡ miệng, phẫn nộ cắn môi.
Vân Nghiệp Trình tức điên, chỉ tiếc mài sắt không thành thép, nói: "Uổng công cho con cẩn thận đọc sách, con lại khăng khăng muốn đi làm diễn viên? Thế nào, trong nhà không cho con ăn no hay là cho con mặc không đủ ấm! Con lại muốn chà đạp mình!"
Vân Na vừa nghe đến hai chữ "Chà đạp", lập tức uất ức rơi lệ đầy mặt, không cam lòng gào lên: "Cha! Vân Thi Thi cũng đi tham gia thử kính. Tại sao cha không nói cô ta?"
"Cái gì?" Lý Cầm kinh ngạc thốt lên: "Cô ta cũng đi tham gia phỏng vấn?"
"Làm sao có thể?" Vân Nghiệp Trình không tin, nói: "Cô gái con luôn an phận, con bé sẽ không bước chân vào loại địa phương như giới giải trí!"
"Cha! Từ trước đến nay cha đều không tin con! Nếu như cha không tin con, cha cứ đi hỏi cô ta! Cô ta không những tham gia, còn được thông qua đấy! Hôm nay con thấy cô ta ngồi trên một chiếc Rolls-Royce, cũng không biết là dùng thủ đoạn gì, nói không chừng lại bấu víu vào ông chủ lớn..."
"Chát."
Mặt Vân Na bị đánh tàn nhẫn, lệch qua một bên. Cô ta bụm mặt, kinh ngạc xoay đầu lại nhìn Vân Nghiệp Trình, toàn bộ trái tim phảng phất đều nát: "Cha... Cha đánh con?"
Vân Nghiệp Trình vô cùng thất vọng: "Na Na, sao con có thể nói Thi Thi như vậy? Con bé là chị gái của con đó! Thường ngày chị gái con đối xử với con ra sao? Từ nhỏ ăn ngon chơi vui đều nhường cho con, nhưng bây giờ con làm thế nào hả? Ở sau lưng nói xấu con bé! Nói cái gì bấu víu vào ông chủ lớn, Thi Thi con bé không phải loại con gái đó!"
"Dựa vào cái gì?! Dựa vào cái gì mà cô ta đi thử kính cha không tránh cứ cô ta, con đi thử kính, cha lại nói con? Rốt cục con có phải là con ruột của cha không?!" Vân Na suy sụp hét to.
Trong lúc Vân Nghiệp Trình ngây người, đã thấy cô ta khóc lóc chạy về phòng, ở đó, chỉ có ánh mắt Lý Cầm càng lúc càng lạnh lẽo.
Vân Na khao khát
Ngày mới, ánh nắng sáng sớm tươi sáng.
Hữu Hữu dậy sớm, dựng Vân Thi Thi từ trên giường xuống.
"Mẹ, thức dậy đi!"
Hữu Hữu lay tỉnh cô: "Ngày hôm nay là ngày đặc biệt! Thức dậy rèn luyện thân thể, nên chuẩn bị cho tiệc rượu tối nay!"
Vân Thi Thi giật mình: "Bảo bối, sao con biết đêm nay mẹ muốn tham gia tiệc rượu?"
Hữu Hữu thản nhiên nhìn cô: "Con còn biết Cố Tinh Trạch mời mẹ làm bạn gái."
Vân Thi Thi há hốc mồm.
Làm sao mà Hữu Hữu biết?
Hữu Hữu bất đắc dĩ nâng trán, tại sao cậu lại có một người mẹ ngốc như thế, đó đều là do cậu sắp xếp: “Mặc kệ như thế nào, làm việc cho giỏi kiếm tiền nuôi gia đình! Tương lai vợ của Hữu Hữu đều phải dựa vào mẹ đấy!”
Trong lòng cậu rất rõ ràng, công việc trong giới giải trí có bao nhiêu nhạt nhẽo. Bề ngoài là một ngôi sao rạng rỡ, cực kỳ có thể diện, lại rất ít người biết, sau lưng minh tinh rốt cuộc vất vả ra sao.
Cho nên, cậu muốn đôn đốc mẹ bảo bối của cậu chú ý rèn luyện, tăng cường thể lực.
"Ôi... Không muốn, Hữu Hữu không được cưới vợ, nuôi mẹ cả đời đi!" Vân Thi Thi kéo Hữu Hữu lại ôm chặt vào ngực.
Hai mẹ con thay một bộ quần áo thường chạy bộ, sáng sớm chạy mấy cây số.
Tiệc rượu tối hàng năm lần thứ bảy của tập đoàn Hoàn Vũ.
Trải qua chật vật ngày hôm qua, Vân Na thấy toàn thân không thoải mái, lúc cô ta tỉnh lại, trong nhà không có ai, trống rỗng, nhất thời cảm thấy đói bụng, muốn đi tới tủ lạnh tìm chút đồ ăn.
Nhưng khi đi ngang qua phòng Vân Thi Thi, cô ta dừng bước chân, yên lặng nhìn, trong lòng có chút rục rịch.
Lòng hiếu kỳ quấy phá, bỗng nhiên cô ta muốn biết trong cái túi được đóng gió tinh xảo của Vân Thi Thi là đồ tốt gì?
Nghe mẹ nói, hôm qua lúc Vân Thi Thi về nhà trong tay xách một cái túi cầm tay xa xỉ tinh xảo, cô ta không khỏi nghĩ tới hôm qua Hà Lăng Tương nói với mình, Cố Tinh Trạch mời chị ta tham gia tiệc rượu ở Hoàn Vũ, muốn chị ta làm bạn gái, Vân Na nghe xong trong lòng vô cùng đố kị.
Cố Tinh Trạch là nhân vật thần tiên cao quý trong mắt cô ta, Vân Thi Thi là đứa con hoang không biết từ đâu đến, làm sao xứng đáng làm bạn gái Cố Tinh Trạch?
Càng nghĩ, trong lòng cô ta càng phẫn hận, đố kị.
Vân Thi Thi là hồ ly tinh chuyển thế, dựa vào cái gì chị ta có thể có được nhiều nhà sản xuất và đạo diễn ưu ái. Cô ta nhọc nhằn khổ sở, hi sinh bao nhiêu mới được cơ hội tham gia tiệc rượu đêm nay, mà Vân Thi Thi lại một mực không hề làm gì cả, từ đầu tới cuối đều như thế thấy người sang bắt quàng làm họ?
⬅ Trước Tiếp ➡