***
Chạng vạng tối, Cố Tinh Trạch đưa Vân Thi thi về nhà.
Tiệc rượu tối mai, Vân Thi Thi không có lễ phục để tham dự, nên Cố Tinh Trạch liền tặng cô một bộ đắt tiền, vốn cô cũng không muốn nhận. nhưng Cố Tinh Trạch lại cảm thấy cô quá mức khách khí, cười cười:
“Cô gái ngốc, tối mai là bữa tiệc ra mắt của giải trí Hoàn Vũ, rất nhiều nhà sản xuất và đạo diễn có tiếng tăm sẽ xuất hiện. Chẳng lẽ cô lại định mặc một bộ đồng phục đi rêu rao khắp nơi, trong khi lại xuất hiện với thân phận là bạn gái tôi à?”
Lời của anh ta khiến Vân Thi Thi dở khóc dở cười.
“Được rồi, đừng khách khí với tôi nữa. Nếu như cô có thể thành công ký hợp đồng, nhớ mời tôi ăn một bữa.” Cố Tinh Trạch biết cô ngại, nên liền đưa ra điều kiện.
Vân Thi Thi sảng khoái đồng ý.
Ừm... Sáu tệ một nồi bún cay thập cẩm, không phải cô không mời nổi!
Lúc tạm biệt, đột nhiên Cố Tinh Trạch nhẹ nhàng đặt lên trán cô một nụ hôn: “Thi Thi, chúc cô may mắn.”
Bị lừa
Vân Thi Thi về nhà họ Vân đón Hữu Hữu, là tám giờ tối, cô đã báo trước với Vân Nghiệp Trình, nhưng mà áp suất trong phòng khách vẫn rất thấp.
Lý Cầm vừa nhìn thấy Vân Thi Thi trở về, vội vã ra đón: “Cô có nhìn thấy em gái cô không? Đến bây giờ con bé vẫn chưa về! Sốt ruột chết mất thôi!"
"Làm sao mà tôi thấy cô ta?" Vân Thi Thi giả vờ mù mịt.
Trên thực tế, hôm nay cô có nhìn thấy Vân Na. Chẳng qua là chuyện này mắc mớ gì đến cô, cô lười trả lời cùng Lý Cầm.
Vân Nghiệp Trình thấy cô trở về, vội vàng tiếp đón hỏi han ân cần, nhận được cái trợn mắt của Lý Cầm, bà ta nhìn Vân Thi Thi, lại nghĩ tới cho đến bây giờ con gái còn chưa về nhà, trực tiếp nổi giận.
"Vân Nghiệp Trình! Ông thực sự là một người cha tốt! Ông luôn quan tâm tới một đứa con hoang, hiện tại con gái ruột của ông còn chưa trở về, cũng không thấy ông hỏi nhiều vài câu!"
Vân Nghiệp Trình vừa nghe, sắc mặt tái xanh nói: “Bà nói ai là con hoang? Còn nữa, đến bây giờ Na Na vẫn chưa về nhà tôi cũng rất lo lắng, bà nói bậy bạ gì đó!"
Hai người cứ như thế ông một câu bà một câu tranh cãi ầm ĩ, Vân Thi Thi không muốn quan tâm tới chuyện cãi vã, thần sắc như thường đi về phòng, lại bị Lý Cầm quát to sau lưng: "Đứng lại đó?"
Vân Thi Thi không nóng không lạnh quay đầu lại, hỏi: "Để làm gì?"
Lý Cầm chú ý tới cái túi đóng gói tinh xảo hoa mỹ trong tay cô, Armani! Lý Cầm quanh năm đi dạo ở trung tâm thương mại, làm sao có thể không biết đó là nhãn hiệu xa xỉ của quốc tế, con ngươi trừng lên như muốn chọc thủng cô!
Tại sao cô ta lại có đồ mắc như vậy?
"Quần áo này từ đâu cô có?"
"Ai cần bà lo?"
Vừa dứt lời, Vân Thi Thi không thèm quay đầu lại đi vào phòng, Lý Cầm trực tiếp thở không thông, suýt nữa não bị tắc nghẽn, đứa con hoang này càng ngày càng không để bà ta trong mắt!
Hừ! Armani gì chứ? Bà ta thấy đó nhất định là hàng nhái giá rẻ mà thôi!
Đêm nay, bất thình lình trời đổ mưa, Vân Thi Thi quyết định ở lại nhà họ Vân ngủ một đêm, cô cùng Hữu Hữu đi ngủ rất sớm.
Mười hai giờ đêm, mưa như trút nước ngoài cửa sổ, sấm vang chớp giật.
Thấy Vân Na chậm chạp không về, Vân Nghiệp Trình cùng Lý Cầm lo lắng không yên, liền quyết định báo lên cục cảnh sát.
Hai người gấp gáp chuẩn bị đến cục cảnh sát thì nghe thấy tiếng động lạ ngoài cửa, bọn họ vội vàng chạy tới, trông thấy Vân Na có chút phù phiếm tựa ở cửa, cũng không biết cô ta đã đứng ngoài cửa bao lâu, quần áo trên người hơi mất trật tự, trên mặt ửng hồng kỳ dị.
"Mẹ..."
Cô ta thấp giọng gọi, âm thanh run rẩy, giống như chịu uất ức vô cùng lớn, tiếp đó, một hàng nước mắt trong suốt chảy xuống gò má.
Trong phút chốc, tim Lý Cầm như bị đao cắt: "Sao vậy? Na Na... Nào, vào nhà trước đã!"
Vân Na được đỡ vào phòng khách, suy nhược dựa vào lưng ghế dựa, nước mắt như chuỗi ngọc trai bị cắt đứt, rơi không dứt.
Lý Cầm sốt sắng nhìn cô ta, vô cùng đau lòng: "Na Na, con làm sao vậy? Nói cho mẹ nghe, là ai bắt nạt con?"
Vân Na chỉ khóc sướt mướt, không nói lời nào.
Bây giờ cô ta đã hối hận đến xanh ruột rồi! Cái tên Hà Lăng Tương này, nhìn bề ngoài thì dáng vẻ đường đường, nhưng lại là mặt người dạ thú, cầm thú trong cầm thú!
Xế chiều hôm nay, Hà Lăng Tương đưa cô ta đi tới trụ sở tư nhân, vốn cô ta cho rằng sắp trèo lên cây đại thụ, trong lòng có chút hân hoan!
Nếu như cô ta có thể làm cho Hà Lăng Tương vui vẻ, không chừng có thể mặt mày rạng rỡ bước vào giới giải trí, không cần tiếp tục phải xem ánh mắt Vân Thi Thi!
Đến tột cùng thì Hà Lăng Tương là thân phận gì, Vân Na cũng không rõ, nhưng mà biết hắn ta là một đạo diễn có chút tiếng tăm. Mặc dù hắn ta là đạo diễn điện ảnh không có phòng bán vé danh tiếng cao, nhưng thời gian qua dư luận nói không ít.
Chiến tranh bùng bổ
Nếu như có thể bám chặt vào hậu trường như vậy, con đường diễn nghệ của cô ta có thể nói là gió mặc gió, mưa mặc mưa!
Vân Na còn ngây thơ cho rằng, Hà Lăng Tương muốn dẫn cô ta đi gặp mấy nhà sản xuất, dù sao thì hắn ta cũng giao thiệp rộng, nhưng mà không ngờ là đi vào ổ sói, quán rượu thịt rừng.
Chuyện xảy ra đêm nay, đến bây giờ cô ta vẫn không muốn nhớ lại.