⬅ Trước Tiếp ➡
"Ông bảo em tới hỏi anh, buổi tối ngày mai có về nhà không?"
Lông mày anh nhếch lên, cánh môi bật mở lãnh đạm, nói:"Không về."
Người phụ nữ thấy hắn lạnh lùng như vậy, liếc mắt nhìn bàn làm việc của anh, tài liệu trên bàn đã chất thành núi, nhỏ giọng hỏi:"Triết, em có quấy rầy anh không?"
 
Vợ chưa cưới hữu danh vô thực*
*Hữu danh vô thực: Chỉ có tiếng nhưng trong thực tế lại không có gì.
Dù cho cô ta đã là vợ chưa cưới của anh, dù là bà chủ tương lai của nhà họ Mộ nhưng với người đàn ông thâm sâu không lường được này, cô ta vẫn phải cẩn thận thái độ. Tuy cùng anh lớn lên, cô ta vẫn cảm thấy bản thân vẫn chưa được đặt vào trái tim anh.
Cùng anh đính hôn, Mộ Uyển Nhu cảm thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới. Cô ta yêu anh từ tận đáy lòng, nhưng điều đáng cười là bản thân chưa bao giờ nhìn thấu người đàn ông này.
Cho dù anh có là chồng chưa cưới của cô ta, nhưng phần lớn anh đối với cô ta như mới quen biết vẫn lạnh nhạt.
Hoặc là, người đàn ông này đã là như thế, anh bá đạo, anh cao ngạo, anh lãnh khốc quyết đoán. Nhưng cô ta chưa từng thấy anh đối xử dịu dàng với ai. Ngoại trừ Dịch Thần.
Cũng chỉ ở trước mặt Dịch Thần, anh mới không có bộ dáng lạnh lùng.
Mộ Nhã Triết môi mỏng nhẹ cong, giọng nói lạnh lùng có chút hoà hoãn: "Không có!"
Mộ Uyển Như nhẹ mỉm cười, trong lòng cô ta vui mừng nhảy nhót không thôi, đáy mắt toát ra nồng đậm tình yêu.
Cô ta chậm rãi vòng đến trước mặt anh, hai tay quyết rũ duỗi tay, thân mật ôm lấy bờ vai anh, thân hình gợi cảm dán vào ngực anh. Đôi mắt cô ta hép hờ, dần dần đến gần khuôn mặt tuấn tú kia, hướng đến đôi môi mỏng gợi cảm.
Ánh mắt Mộ Nhã Triết đột nhiên càng trở nên lạnh lùng, anh hơi ngẩng mặt lên. Nụ hôn của Mộ Uyển Nhu rơi vào cằm anh.
Mộ Uyển Nhu sắc mặt cứng đờ, nhíu mày ngước mắt. Lại thấy anh liếc sang chỗ khác, khóe miệng không khỏi chua xót gợi lên.
Đáy lòng cô ta âm thầm tự giễu, đúng vậy, sao cô ta có thể quên chứ! Dù bọn họ có là vợ chồng chưa cưới, nhưng môi anh vẫn là nơi không ai có thể chạm vào. Anh cùng cô ta ở bên nhau giống như gặp dịp thì chơi, cũng chỉ là làm theo phép, dù là người phụ nữ nào cũng không ngoại lệ.
Mộ Uyển Dung rất ấm ức, uỷ khuất. Trong mắt hiện lên tầng hơi nước.
"Triết, anh có yêu em không? Anh trả lời nghiêm túc với em đi, anh thật sự yêu em sao? Hay chỉ là vâng theo lời ông nội, đem chuyện của chúng ta coi như là nhiệm vụ?"
Cô ta có thể tiếp tục chịu đựng, nhưng hôm nay cô ta thấy tờ tạp chí kia có anh cùng người phụ nữ khác dính líu nhau, vẫn sẽ khổ sở tức giận!
Mộ Nhã Triết thâm trầm, trên mặt không có biểu hiện gì, lạnh như sương. Không biết vì sao, người trước mặt là Mộ Uyển Nhu, nhưng suy nghĩ của hắn lại bị dẫn dắt đi.
Mộ Uyển Nhu không cam lòng, lần nữa đến gần môi anh. Anh lại không dấu vết né tránh, đẩy cô ta ra một khỏang cách.
"Uyển Nhu, đừng gây chuyện."
Mộ Uyển Nhu cười chua xót, trong lòng bi thương. Cô ta sớm biết anh sẽ né tránh, bởi vì anh cũng không hôn qua cô, thậm chí là người phụ nữ nào.
Cậu ấm nhà họ Mộ lạnh lùng vô tình. Bên ngoài có nhiều phụ nữ vây quanh, nhưng vẫn không có ai đặc biệt trong mắt anh.
Dù là cô, là vợ chưa cưới đường đường chính chính của anh, cũng là người phụ nữ gần gũi nhất, lại chưa từng có ngoại lệ.
Anh có thật sự yêu cô ta sao? Hay chỉ xem cô ta là nơi an ủi.
Hay là một nơi an ủi cũng không phải, ngay cả gặp dịp chơi đều không muốn đi theo?
Cô ta từng không ngừng một lần hoài nghi, nếu không có ông nội định ra hôn ước. Nếu không phải ông nội mong đợi cuộc hôn nhân này, thì anh sẽ không liếc cô ta một cái?
 
Cuối cùng, cũng không phải con ruột.
Nếu anh yêu cô ta, vậy sao lại không muốn hôn cô ta. Thậm chí, anh chưa từng nói một câu:"Anh yêu em."
Nhưng cô ta yêu Mộ Nhã Triết, lấy một cử chỉ hèn mọn, ẩn nhẩn, bao dung. Thân phận anh tôn quý, cao ngạo, là cậu ấm nhà họ Mộ. Dù cô ta được ông nội yêu thương đến đâu, với anh cũng chỉ là muốn trèo cao.
Bởi vậy cô ta không ngừng an ủi bản thân. Cô ta là vợ sắp cưới của Mộ Nhã Triết, là người trong tương lai được cưới hỏi đàng hoàng làm bà chủ nhà họ Mộ. Cho nên cô ta không so đo, cố gắng tự thõa mản. Nhưng cô ta vẫn có lòng tham, không ngừng muốn anh, càng muốn trái tim anh.
Mộ Uyển Nhu cười khổ, thấp giọng nói:"Anh thật sự...muốn cùng em bên nhau sao?"
Mộ Nhã Triết có vẻ không tập trung, trước mắt hiện lên biểu tình vô thố. Mộ Uyển Nhu thấy anh không trả lời, không khỏi nắm cổ tay áo anh thật chặt.
"Triết, anh thật sự yêu em sao? Trả lời em đi!"
Mộ Nhã Triết đẩy cô ta ra, trở lại bàn làm việc, giọng nói không nóng không lạnh: "Uyển Nhu, đừng tùy hứng."
Anh lạnh lùng rũ mắt, thanh âm hờ hững trầm thấp, giống như dỗ dành một đứa trẻ vô cơ gây rối.
Nhưng, cô ta vô cớ gây rối chỗ nào?
Mười mấy năm trước, Mộ Uyển Nhu được ông nội anh đưa về nhà họ Mộ, dẫn tới trước mặt anh thiếp lập hôn ước. Ở thành thị này, nhà họ Mộ là gia tộc có tầm ảnh hưởng lớn, Mộ Uyển Nhu càng được ông cụ nhà họ Mộ nuôi dạy như một cô gái nhà giàu chính thống, cao quý rụt rè. Cô ta yêu anh nhưng anh không yêu cô ta.
Hôn ước này, đối với xuất thân hào môn của anh thì có cũng được không thì thôi. Chẳng qua, anh chỉ vâng theo ý ông nội.
Với cái tính cách của anh, phụ nữ có hay không cũng không sao, đều không quan trọng. Mà hôn nhân này, chẳng qua là để ông nội vui, mà anh cùng Mộ Uyển Nhu không ngoại lệ, chỉ là một đôi cọc lợi thế. Trước mắt họ hàng Mộ gia ngo ngoe rục rịch, bao nhiêu người mơ ước vị trí của anh. Mà anh cũng chỉ là lợi dụng hôn ước như một cây cầu, mở rộng bản đồ Mộ thị.
⬅ Trước Tiếp ➡