Vân Thi Thi xoay người, thấy vẻ mặt con trai đỏ bừng, vẻ mặt bất lực rũ mặt mày. Cô vội vàng lấy qua món đồ chơi của nó, lo lắng nhíu mày, hỏi: "Xảy ra chuyện gì? Hữu Hữu, con mệt sao?"
Hữu Hữu nhíu nhíu mày, ôm lấy cánh tay cô làm nũng, nói:"Mẹ! Nóng quá nóng quá, Hữu Hữu không đi nổi nữa, muốn bế cơ! Muốn bế..."
Vân Thi Thi nghe vậy ngẩn ra, không khỏi bật cười, ngồi xổm xuống. Hữu Hữu thấy thế, đôi mắt cười cong cong, nghịch ngợm thè lưỡi, bổ nhào vào vai cô. Vân Thi Thi vững vàng, bế con trai lên.
Hữu Hữu thỏa mãn ôm bả vai cô, khuân mặt nhỏ ghé sát vào người, giọng nói đáng yêu hỏi:" Mẹ ơi, mẹ có mệt không?"
“Mệt nha.”
"Chờ Hữu Hữu lớn lên, con sẽ bế lại mẹ!"
Vân Thi Thi cười: “Tốt! Hữu Hữu thật là thiên thần nhỏ ấm áp của mẹ!”
Bảo bối giơ tay đặt lên khuân mặt mẹ mình, ngơ ngác hỏi:"Mẹ, thiên thần nhỏ ấm áp là cái gì?"
"Chính là người có thể làm cho người khác cảm thấy ấm áp đấy, là một thiên thần nhỏ."
"A! Hữu Hữu chỉ làm ấm mẹ thôi, không ấm cho người khác đâu!" Hữu Hữu ngọt ngào, đôi môi múm mím màu hồng, hôn lên mặt cô "Bẹp" một cái vang dội.
Hai mẹ con cười đến đụng đầu vào nhau, từng bước dời đi.
Ven đường, một chiếc xe Lincoln lẳng lặng đậu.
Thân xe đen dài, ở cửa sổ có một khuân mặt tuấn tú lạnh băng nhưng còn rất non nớt.
Đứa bé trai lười biếng dựa vào ghế da, một tay chống cằm. Nó thoạt nhìn chừng 6 tuổi, cái tuổi đáng lẽ không nên có vẻ mặt thành thục mà lạnh nhạt đến vậy. Bé trai nhìn xuyên qua cửa sổ xe, mặt không cảm xúc nhìn Vân Thi Thi và Hữu Hữu đùa giỡn đằng kia. Đôi mắt hơi có chút gọn sóng, có tiêu cực.
Nhìn bóng dáng người càng lúc càng xa.
Không biết vì sao, nhìn bóng dáng hai người đi xa. Trong lòng nó, có một loại cảm xúc không thể nói rõ.
Thế nhưng, nó có một cảm giác hơi đau đồng thời chua xót, lại thêm ê ẩm. Ngay sau đó, là cô đơn.
Vẫn luôn lạnh nhạt như thế.
Ánh mắt nó không dõi theo nữa khi đã không còn thấy bóng dáng hai người kia. Nó rũ mắt xuống, dấu đi sự cô ta đơn nơi đáy mắt, tầm mắt hướng về vở ghi chú trên đùi. Nhìn đến chữ đã viết được một nửa, tâm trạng có chút buồn phiền mà đóng lại.
Một người đàn ông trung niên mặt vest, mở cửa xe, đem gói điểm tâm ngọt đưa qua.
"Cậu chủ nhỏ, điểm tâm ngọt của cậu đây."
Quản gia mở hộp điểm tâm cho nó, đưa bánh kem rồi nĩa qua.
Bé trai hờ hững nhận lấy, nhưng khi nhìn đến món bánh kem này. Nó lại mơ hồ nhớ đến đứa bé trai có má lúm đồng tiền ôm món đồ chơi, bỗng nhiên nó không muốn ăn nữa.
"Không ăn." Nó đẩy sang một bên, lạnh lùng nói: "Lái xe đi."
Kiều Bá ngơ ngẩn mà nhìn nó một cái. Sau đó, ông lấy bánh kem ném vào thùng rác bên đường, rồi leo lên lái xe đi.
Ban đêm.
Mộ thị, văn phòng tổng giám đốc.
Lọt vào tầm mắt là một người ung dung, khí chất cao nhã hiện lên sự xa hoa.
Người đàn ông đứng sát bên cửa sổ, thân hình rắn chắc thon dài 1m8, khí thế bức người.
Vẻ mặt anh lạnh lùng, nhìn xuống cảnh đêm thành thị náo nhiệt. Ánh mẳt anh cứ nhìn thế, đáy mắt sâu thẳm.
Mộ Uyển Nhu chậm rãi mở ra cửa giám đốc, liền thấy bóng dáng đứng lẳng lặng ở cửa sổ. Khóe môi tự giác nở một nụ cười dịu dàng.
Người đàn ông này, nắm trong tay vị trí tối cao của Mộ thị. Anh ta là tổng giám đốc trẻ tuổi giàu có giàu có, nắm quyền điều hành ở Mộ thị. Cũng là cậu chủ lớn của nhà họ Mộ_Mộ Nhã Triết, đồng thời, cũng là chồng chưa cưới của cô.
Tuy bọn họ chưa cử hành hôn lễ, nhưng mà cô ta đã coi như là mợ chủ nhà họ Mộ danh chính ngôn thuận. Tương lai, hôn lễ của cô ta sẽ rất long trọng xa hoa nhất thế kỷ.
Nhưng người đàn ông này, được rất nhiều cô gái nhà giàu chào đón. Nhớ đến tựa đề bài báo hôm nay, Mộ Nhã Triết cùng với ảnh hậu ái muội, Mộ Uyển Như liền ghen ghét đến điên!
Ở trong mắt người ngoài, cô ta là bà chủ tương lai của Mộ thị. Mà không ai biết, cô ta cùng Mộ Nhã Triết có danh phận vợ chồng, lại không như vợ chồng thật.
Người đàn ông này, rất lãnh đạm với cô ta.
Việc này làm cho cô ta khó lòng chịu đựng nổi.
Mộ Uyển Nhu để túi xách trên sofa, nhẹ nhàng đến phía sau anh, dịu dàng ôm lấy thân hình cường tráng ấy, mặt chậm rãi dán lên phần lưng rộng rãi của anh.
“Triết……”
Mộ Nhã Triết khôi phục tầm nhìn, không biểu cảm nghiêng mặt, dưới ánh đèn, hình dáng anh sâu xa tinh tế, ngũ quan sắc sảo. Ánh mắt dài của anh cao ngạo, góc cạnh rõ ràng, đặc biệt là đôi mắt phượng sâu xa kia, giống như viên ngọc đen, câu dẫn linh hồn người.
Đây chính là một người đàn ông đẹp trai thành thục, sự tuấn mỹ của anh không chỉ là biểu tượng. Dù khuân mặt lạnh lùng trẻ tuổi nhưng trong xương cốt lại phát ra khí thế đế vương.
Giơ tay nhấc chân cũng khí thế hiên ngang, lại như bá vương cao quý ở cổ đại, phất tay là có được tất cả.
Loại khí thế này, vừa thấy liền biết là có bao nhiêu kinh nghiệm xương máu, trời sinh tính bạc đạm.